Chương 5: Bức vẽ
\”Đây là lần đầu tiên hắn thấy có người ngoan ngoãn lập bàn thờ cúng bái mình như vậy.\”
Dịch: Bơ
(Kiệt tác vẽ tổ sư gia của Văn Thời)
Nghiệp chướng chính là tội nghiệt một người phải gánh trên lưng. Có cái là bẩm sinh, có cái là sau này mới xuất hiện. Nhưng bất kể bẩm sinh hay sau này mới có thì dày đặc như Tạ Vấn là vô cùng hiếm gặp.
Không hổ là mệnh thiên sát hại cha hại mẹ, hại người hại cả bản thân….
Hạ Tiều nhìn thấy Văn Thời nhắm hai mắt, yết hầu khẽ nhúc nhích. Giữa hàng mày hắn quanh quẩn một loại cảm xúc nào đó, chớp mắt biến mất, có lẽ chính bản thân hắn cũng không phát hiện ra.
Hạ Tiều hoảng hốt một lát mới hiểu được, cảm xúc chợt xuất hiện trên gương mặt Văn Thời hẳn là khổ sở. Hoặc có thể gọi là…thương xót. Cậu cũng từng nhìn thấy cảm xúc này trong mắt Thẩm Kiều.
Những người làm nghề phán quan này sẽ luôn lộ ra cảm xúc như vậy khi gặp được một vài người trên thế gian.
Môi Văn Thời mấp máy.
Hạ Tiều hỏi lại theo bản năng: \”Anh bảo sao á?\”
Văn Thời mở mắt ra, ánh mắt vẫn dừng ở vườn hoa trước nhà như cũ, một lúc sau mới cất lời: \”Tôi đói rồi.\”
Hạ Tiều: \”?\”
Hạ Tiều: \”???\”
Ủa, thương xót đâu?
Đang nói chuyện nghiêm túc cơ mà, sao đột nhiên lại kêu đói bụng rồi???
Hạ Tiều đầu đầy dấu chấm hỏi.
Cậu đứng ngu người nửa ngày mới nhớ ra trên linh tướng của người thường sẽ có khí đen quấn quanh, sau đó nhớ lại thứ hôm qua Văn Thời ăn, tức khắc hiểu rõ.
\”Sương đen trên người anh ta nhiều lắm ạ?\” Hạ Tiều thử hỏi.
\”Cậu đoán xem.\” Văn Thời vô cùng bình tĩnh….sau đó chậm rãi liếm khóe môi.
Đù.
Đây làm gì phải khách trọ, có mà là ship đồ ăn nhanh thì có.
Đang sững sờ thì hộp cơm di động ấn chuông cửa.