Chương 33: Nhật ký
\”Lá gan em trai cậu nhỏ như vậy, nhỡ đâu dáng vẻ bình tĩnh này của cậu cũng là giả bộ thì sao, trên thực tế bị dọa một phát liền lặng lẽ chảy nước mắt chả hạn.\”
Dịch: Bơ
Beta: Cúc kiên cường
Nếu như người trong bộ đàm là Chuột, vậy người trong phòng này là ai?
Văn Thời quay đầu nhìn người đàn ông mặt chữ điền bên cạnh Đại Đông hỏi: \”Cậu là ai?\”
Câu hỏi này vừa thẳng thừng vừa đột ngột, đừng nói người bị hỏi, ngay cả những người khác trong phòng cũng sững người.
Đại Đông đờ đẫn vài giây, bỗng nhiên nhảy dựng lên né cái tên mặt chữ điền kia tám chục thước, căng thẳng nói: \”Đúng đúng, cậu là ai? !\”
\”Tôi là Chuột mà!\”
Chuột bắt đầu bối rối, mặt mũi trắng bệch, nhìn qua không giống như giả vờ: \”Tôi, tôi thật sự là Chuột, mấy người đừng nhìn tôi như vậy, tôi con mẹ nó cũng sợ lắm chứ!\”
\”Đại Đông! Đại Đông anh không tin thì tới kiểm tra xem.\” Chuột định đi về phía Đại Đông.
Hắn vừa mới cử động, bọn Chu Húc và Hạ Tiều đã rú lên, tan tác chim muông, cả đám lủi ra xó tường sau lưng Văn Thời.
\”Cậu đứng bên đó nói là được rồi, ấy ấy đừng di chuyển! Không được qua đây.\” Trên mặt Đại Đông tràn đầy cự tuyệt.
Gương mặt của Chuột lộ rõ vẻ bất đắc dĩ: \”Đại Đông, hai ta hay đi chung, nếu như anh cũng trốn tránh tôi như những người khác thì tôi thật sự hết cách rồi.\”
Vừa nghe như thế, Đại Đông cũng hơi do dự.
Văn Thời đột nhiên hỏi: \”Vì sao tay cậu lại bẩn như vậy?\”
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào trên ngón tay hắn, nhưng những người khác cách khá xa nên nhìn không rõ. Chỉ có Văn Thời ở khoảng cách gần hơn mới có thể nhìn thấy mười đầu ngón tay dính đầy bụi bặm và xước sát, kẽ móng tay cũng có vết máu.
Loại bụi kia không phải là kiểu bụi tích tụ, mà phải dùng sức đào tường hoặc khe hở xi măng mới tạo thành tình trạng như trên.
Chuột khá sững sờ, cúi đầu nhìn ngón tay của mình: \”Cậu hỏi cái này hả? Không thoát ra được nên cào bới thôi. Dù sao tôi cũng phải thử mấy cái khe hở đó chứ?\”