[Dịch] Phán Quan – Mộc Tô Lý – Chương 104 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Dịch] Phán Quan – Mộc Tô Lý - Chương 104

Chương 104: Tiêu tán

Hắn muốn nói Trần Bất Đáo, cả người em đau lắm.

Edit: Cúc kiên cường

Beta:

[Dịch] Phán Quan – Mộc Tô Lý - Chương 104









Đám người có mặt tại đây hầu như đều nhìn thấy cảnh đó trước khi rời lồng, nhưng Văn Thời thì không.

Rõ ràng hắn mở to hai mắt nhưng lại chẳng nhìn thấy gì. Bởi khi lồng tan rã, có người chợt lau nhẹ đuôi mắt ẩm ướt của hắn, khẽ than thở một câu: \”Văn Thời…\”

Dường như người ấy có quá nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng lại chỉ nhẹ giọng bảo: \”Đừng khóc.\”

Văn Thời nghe được câu nói này, cả cơ thể thoáng chốc hụt hẫng.

Bàn tay che mắt rồi lau nhẹ đuôi mắt hắn trước đó đã biến mất, người giữ dây rối ngăn cản hắn cũng biến mất.

Mọi thứ trong lồng như một tấm màn chắn đang dần hạ xuống, để lộ cảnh tượng của thực tại———

Hắn vẫn đứng trước khu nhà họ Trương tan hoang, đối diện với những bóng đen chập trùng của dãy núi phía xa.

Đôi cánh vàng sáng lấp lánh của đại bàng Kim Sí lướt qua sườn núi, vệt bóng dài màu bạc của đại Triệu tiểu Triệu đáp thẳng xuống đất. Ánh lửa sáng chói bùng lên trên cơ thể chúng rồi nhanh chóng lụi dần.

Tựa như tàn dư của pháo hoa, lập lòe đôi chút rồi tắt hẳn.

Văn Thời nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc, dường như rất nhiều người đang chạy về nơi con rối lớn rơi xuống.

Cũng có người chạy về phía hắn, gọi tên hắn.

Nhưng lòng bàn chân hắn cứ như mọc rễ, nghe không rõ mà cũng chẳng thể động đậy.

Thật ra không cần nhìn thì hắn cũng biết rõ xảy ra chuyện gì ——–

Đó là dấu hiệu khô hóa của con rối chứ chẳng phải tình huống bất ngờ nào khác. Là tình trạng khô hóa không thể tránh khỏi mà hắn đã lo lắng bấy lâu…..

Sự khô hóa của Tạ Vấn.

Thật ra hắn đã dự cảm được chuyện này từ trước khi tới khe núi. Lúc ấy hắn giữ chặt Tạ Vấn rồi liên tục kiểm tra tình trạng của anh, trông thấy nửa cơ thể vẫn lành lặn của đối phương còn thở phào một hơi.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.