Đi Trong Sương Mù – Thương Nghiên (Ch.177-Ch.272) – Chương 194. Cai nghiện… Thật sự có người làm được sao? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đi Trong Sương Mù – Thương Nghiên (Ch.177-Ch.272) - Chương 194. Cai nghiện... Thật sự có người làm được sao?

ĐI TRONG SƯƠNG MÙ

Tác giả: Thương Nghiên

Chân thành cảm ơn dongthaoquynguyen đã chia sẻ raw và bản convert

*

* *

Chương 194.

Cai nghiện… Thật sự có người làm được sao?

Trên đường về, một người da trắng trung niên lái xe ngồi phía trước, Benjamin ngồi ở ghế phụ, Lâm Tái Xuyên cùng hai người khác ngồi ở hàng ghế sau. Trong xe yên ắng một cách khác thường.

Việc Lâm Tái Xuyên vừa làm trong phòng thực sự nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Mọi người biết người này cứng rắn, không dễ chọc nhưng không ngờ lại ngông cuồng đến mức này. Theo quy tắc trước đây, không ai khiêu khích ông chủ của họ như vậy mà còn có thể sống sót nguyên vẹn.

Tài xế nuốt nước bọt, nhìn người thanh niên qua gương chiếu hậu. Ngôn Bách khoanh tay trước ngựa, dựa vào ghế, hơi khép mắt. Khuôn mặt lạnh lùng, thanh tú, không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào. Nhìn ý ông chủ, chuyện này có lẽ cứ thế mà qua như vậy. Dù sao, yêu cầu Benjamin đưa ra cũng quá khó. Mọi người đều làm trong ngành này, đương nhiên biết tuyệt đối không thể động vào gì.

Tài xế đỗ xe ở vị trí kín đáo dưới chân núi tuyết. Mấy người cầm đèn pin, đi bộ lên núi.

Benjamin trở về phòng trong chùa, sắc mặt trầm xuống. Cô đồng từ đầu đến cuối không lộ mặt, chỉ cử một tay chân không đáng kể đến đối phó với bọn họ. Rõ ràng người này còn lười lấy ra một chút thành ý để giao dịch. Nhưng quan hệ giữa hai bên thế nào cơ bản cũng rõ ràng. Việc đối phương đề phòng ông cũng là chuyện dễ hiểu. Tuy nhiên, Benjamin không ngờ Cô đồng co rúm phía sau, không dám ra mặt gặp ông trong ngay lần đầu tiên. Ông cười khẩy một tiếng. Tên nhóc khiến Tạ Phong không ngừng e ngại chỉ sợ cũng chỉ đến thế mà thôi.

Ông gọi điện cho Tạ Phong: \”Tôi đã lấy được hàng trong tay Cô đồng rồi, sáng mai sẽ gửi đến tay cậu. Chắc cậu sẽ rất hứng thú với thứ này\”.

Giọng Tạ Phong hơi ngạc nhiên: \”Ông gặp cậu ta rồi à?\”

Benjamin mỉa mai: \”Không. Cậu ta không dám lộ mặt. Tôi còn tưởng là đối thủ khó nhằn gì.\”

Tạ Phong hơi nhíu mày, khẽ nhắc nhở: \”Cá mập săn mồi dưới đáy biển chỉ lộ lên mặt nước vào thời cơ tốt nhất, rồi cho một đòn kết liễu. Ông chủ à, nếu cậu ta thật sự là người mà tôi nghĩ thì cậu ta nguy hiểm hơn bất kỳ kẻ thù nào chúng ta từng gặp trước đây. Ông đừng coi thường kẻ địch\”.

Dù Benjamin không cảm thấy một kẻ bệnh tật có thể gây nên sóng gió gì trong tầm mắt ông nhưng ông vẫn nghe theo lời nhắc nhở của Tạ Phong. Ông trầm giọng nói: \”Đợi khi anh xác nhận có thể làm ra bản sao y hệt, tôi sẽ nghĩ cách ép Cô đồng gặp mặt tôi rồi giải quyết luôn, tránh để đêm dài lắm mộng\”.

Tạ Phong thở dài một tiếng. Dù không muốn đánh cắp thành quả nghiên cứu của người khác nhưng những chuyên gia điều chế thuốc khác dưới tay Benjamin và với công nghệ hiện có của bọn họ, việc làm được thứ giống hệt không phải vấn đề gì khó, chỉ cần có sản phẩm để tham khảo.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.