ĐI TRONG SƯƠNG MÙ
Tác giả: Thương Nghiên
Chân thành cảm ơn dongthaoquynguyen đã chia sẻ raw và bản convert
*
* *
Chương 192.
Ngôn Bách, cậu có muốn thử hàng không?
Tín Túc ngồi trên xe lăn, khoác một chiếc áo lông vũ, hai tay ôm tách trà xanh đang bốc khói nghi ngút. Trong phòng rất ấm áp, cậu nhắm mắt với vẻ thoải mái, quanh người toả ra mùi hương lành lạnh, u ám.
Người đàn ông trẻ mặc đồ đen luôn đi theo cậu đẩy cửa bước vào phòng. Một làn gió lạnh thổi qua khe cửa đang mở thổi vào gáy khiến Tín Túc rùng mình mở mắt ra.
Người đàn ông mặc đồ đen đi đến phía sau cậu, hơi cúi người, nói: \”Sếp, người của Benjamin đột nhiên lại liên lạc với tôi, nói muốn gặp cậu một lần.\”
Người đàn ông hơi dừng lại, nói với ý tứ sâu xa: \”Nghe nói lần này, người đến là người nước ta duy nhất trong tổ chức đó\”.
\”Ừm, là anh ấy đến sao?\” Tín Túc hơi sững lại, rồi mỉm cười, \”Có vẻ như Tái Xuyên đã bước đầu giành được sự tin tưởng của bọn họ rồi. Nhanh thật.\”
Người đàn ông mặc đồ đen là một điệp viên đã được cảnh sát cấp trên sử dụng nhiều năm, rất am hiểu tình hình vùng này. Từ khi Tín Túc đến, anh được giao nhiệm vụ tiếp xúc với cậu. Anh chưa từng gặp vị sếp nào như người trước mặt. Đối phương khác hẳn với những cảnh sát chính nghĩa anh từng tiếp xúc trước đây. Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp Tín Túc, anh đã cảm thấy đối phương mang theo vẻ rất \”tà\”, tính tình thất thường, lời nói khi thì sắc bén, khi lại ẩn chứa dao găm. Tóm lại, không phải người dễ đối phó. Thậm chí, đối phương còn hơi giống \”người xấu\”. Chỉ khi nhắc đến \”người đó\”, cảm xúc của đối phương mới dịu lại rõ ràng. Giống như bây giờ…
Thái độ và giọng điệu của Tín Túc đều không giấu được sự say mê và ngưỡng mộ. Người đàn ông mặc đồ đen cúi đầu theo thói quen, mặt vô cảm.
Một lúc sau, anh lại mở miệng: \”Theo tin tức từ trên, tên đánh thuê từ Đông Nam Á đó nhiều khả năng không sống qua được hai ngày. Kể cả có may mắn giữ được mạng thì tay chân cũng đã tàn phế rồi\”.
Tín Túc mặt không có biểu cảm gì, giọng lạnh nhạt: \”Lúc tên đó ép Lâm Tái Xuyên nổ súng thì ngày này đã được xác định rồi. Anh ấy vẫn còn mềm lòng quá. Nếu là tôi…\”
Cậu hơi dừng lại, con ngươi đen láy ánh lên vẻ lạnh lẽo. Tín Túc không nói tiếp nữa.
\”Chắc chắn Benjamin rất quan tâm đến hàng trong tay tôi. Dù sao đó là thứ Tạ Phong nghiên cứu bao năm nay mà chưa ra\”. Tín Túc xoay xoay chiếc nhẫn bạc trên tay. Cậu cụp mắt nhìn xuống suy nghĩ một lúc rồi nói, \”Anh cứ đi kiểm tra hàng với bọn họ trước. Nói là trong tay tôi chỉ còn 2 cân Khói xanh. Lô hàng tiếp theo còn phải chờ thêm một thời gian nữa\”.