Đi Trong Sương Mù – Thương Nghiên (Ch.177-Ch.272) – Chương 190. Bản tính hoang dã Trời sinh – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đi Trong Sương Mù – Thương Nghiên (Ch.177-Ch.272) - Chương 190. Bản tính hoang dã Trời sinh

ĐI TRONG SƯƠNG MÙ

Tác giả: Thương Nghiên

Chân thành cảm ơn dongthaoquynguyen đã chia sẻ raw và bản convert

*

* *

Chương 190.

Bản tính hoang dã Trời sinh

Benjamin không quan tâm trước đây Tạ Phong và Cô đồng có thù oán gì nhưng ông nhạy bén nắm bắt được thông tin quan trọng từ lời đối phương. Ông nói với hàm ý sâu xa: \”Ý cậu là, nhiều năm trước, cậu cũng từng nghiên cứu loại ma túy trong tay Cô đồng nhưng không thành công. Sau đó, để lại một thứ, để người khác dùng làm vật thí nghiệm rồi nghiên cứu ra à?\”

\”Không phải.\” Tạ Phong giải thích: \”Lúc đó, trong tổ chức đó, ngoài tôi, còn có một người đàn ông khác. Anh ta cũng là thiên tài trong lĩnh vực này. Nếu tôi đoán không sai, hẳn loại ma túy mới này là tác phẩm của anh ta.\”

Tạ Phong nhìn xuống, lẩm bẩm: \”Nhưng nếu bây giờ Tín Túc còn sống thì rất có thể người đàn ông kia đã chết rồi. Hai người này không thể chung sống hòa bình với nhau lâu như vậy được\”.

Sắc mặt Benjamin âm u. Rõ ràng, đối với ông, đây không phải tin tốt.

Tạ Phong lại nói: \”Tôi chân thành khuyên ông một câu. Tốt nhất nên giải quyết Cô đồng này càng sớm càng tốt, để ngừa tai họa về sau. Theo hiểu biết của tôi, cậu ta là loại chỉ cần có một tia hy vọng sống sót, chắc chắn cậu ta sẽ sống tiếp. Vì thế, cậu ta có thể bất chấp biện pháp để hút đi sức sống của bất cứ người nào xung quanh. Một người có bản tính hoang dã…. Nếu trong môi trường như luật rừng, chỉ có một người có thể sống đến cuối cùng thì chín mươi phần trăm, người đó chính là cậu ta\”.

Tạ Phong bình tĩnh nói nhẹ nhàng: \”Lúc cậu ta còn yếu mà không để ý, sau này nói không chừng sẽ đến lượt cậu ta nuốt chửng, hút máu người khác. Đến lúc đó, có muốn đối phó với cậu ta cũng có thể sẽ rất khó khăn.\”

Tạ Phong rất hiếm khi nói lời thừa. Mỗi câu trong miệng của ông đều cực kỳ có giá trị và ý nghĩa đặc biệt. Ở mức độ nào đó, ông còn là \”quân sư\” vận hành của tổ chức này. Benjamin hơi dừng lại, nói: \”Tôi biết rồi. Tôi sẽ xử lý cậu ta. Nếu tôi đưa cho cậu thứ trong tay Cô đồng, cậu có thể sao chép ra sản phẩm giống hệt không?\”

\”Dù có thể, tôi cũng không làm vậy,\” Tạ Phong đẩy kính, nói nghiêm túc: \”Ông chủ, chiếm đoạt thành quả sáng tạo của người khác, tiến hành mô phỏng, sao chép, hình như không phải điều một người làm nghiên cứu nên làm\”.

Benjamin cười khẩy một tiếng. Rõ ràng ông khinh thường cách nói của đối phương nhưng ông không ép Tạ Phong làm \”một bản sao\” mà bỏ qua chủ đề này.

Cúp điện thoại, sắc mặt Benjamin hơi trầm xuống.

Cô đồng…

Nếu đúng như lời Tạ Phong nói, Cô đồng vì thù oán giữa hai người họ nên nhắm vào ông, chỗ nào cũng đối đầu với ông để cố ý phá hỏng việc làm ăn của ông. Nếu vậy thì thực sự không có khả năng đàm phán rồi.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.