Đấu La Đại Lục Đồng Nhân [Edit] Phế Võ Hồn Này Của Ngươi Có Gì Đó Không Đúng – Chương 71 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đấu La Đại Lục Đồng Nhân [Edit] Phế Võ Hồn Này Của Ngươi Có Gì Đó Không Đúng - Chương 71

Edit : ừm , chương này vẫn hơi cứng gắt , nhưng tạm thời chưa biết sửa từ đâu

____

\”Trải nghiệm sử dụng cái đầu cậu ấy!\” Sắc mặt Đường Ngân lập tức đen thui, không khách sáo vung tay tát một cái vào cằm Hồ Thanh, \”Cậu xem người khác như vật phẩm là sao hả?!\”

Hồ Thanh bị đánh ngửa nhẹ đầu ra sau, ánh mắt lại đầy nghiền ngẫm, \”Chẳng lẽ không đúng à? Nhân loại các cậu từ trước đến nay chẳng phải đều là bên mạnh lợi dụng bên yếu để sinh con nối dõi, hay để phát tiết dục vọng thôi sao? Chỉ là được gán thêm cái mác đường hoàng, danh chính ngôn thuận.\”

Đường Ngân vốn định cãi lại, nhưng nghĩ nghĩ một hồi… lại thấy cũng chẳng sai lắm, thế là im lặng, chống cằm, trông như đang suy tư mà thực ra trong lòng rối như tơ vò.

\”Vậy nên ta vì \’trải nghiệm sử dụng\’ của bản thân , đối xử tốt với cậu một chút cũng đâu có gì sai?\” Hồ Thanh cúi đầu xuống, dùng cằm nhẹ nhàng cọ lên đỉnh đầu Đường Ngân, khóe mắt cong cong. Dù là hình thú hay hình người, hắn đều thích đem \”đồ của mình\” vòng quanh bên người, giống như bây giờ vậy.

\”Ngụy biện lắt léo!\” Đường Ngân trợn mắt, đẩy Hồ Thanh ra rồi đứng dậy, \”Cậu đúng là một tay PUA lão luyện, tui đang nói chuyện nghiêm túc với cậu, cậu thì lại muốn biến tui thành phiên bản khác của chính mình – còn không thấy ngượng nữa hả!\”

{PUA ý chỉ những kẻ sử dụng các chiến thuật thao túng, kiểm soát tâm lý để khiến ai đó nghi ngờ sự tỉnh táo của bản thân.}

Hồ Thanh: ?

Nhìn Hồ Thanh lộ ra vẻ mặt ngơ ngác hiếm thấy, Đường Ngân thở dài bất lực, \”Được rồi được rồi, đừng bày ra bộ mặt vô tội đó, mấy thứ tui nói cậu nghe cũng không hiểu đâu. Tui đi thu dọn một chút, chúng ta đi tìm anh của tui thôi.\”

Hồ Thanh chỉ nhún vai, tiếp tục thong thả nhai miếng thịt cuối trên bàn, hoàn toàn không có ý định đứng dậy rời đi.

Chờ Đường Ngân thu dọn xong hết mọi thứ, quay đầu lại vẫn thấy Hồ Thanh ngồi đó, bộ dạng vô cùng nhàn nhã, liền không nhịn được mà hỏi:
\”Cậu làm gì mà còn chưa đi?\”

\”Đương nhiên là vì chưa đến lúc.\” Hồ Thanh cười, tiện tay nhét miếng thịt cuối cùng vào miệng, rồi chỉ tay về phía sau Đường Ngân.

\”Phía sau tui có cái gì?\” Đường Ngân nghi hoặc quay đầu, liền thấy một đóa hoa màu bạc kiều diễm mê người đang nở rộ sau lưng mình. Sắc mặt cậu khựng lại, còn chưa kịp mở miệng hỏi gì thì trước mắt đã tối sầm lại, mất đi ý thức.

Nhưng cậu không ngã xuống đất, mà được những sợi dây leo màu bạc mềm mại nâng đỡ, dịu dàng đỡ lấy cơ thể như đang nâng một món bảo vật.

Hồ Thanh khẽ nở nụ cười, ánh mắt chuyển sang phía khung cửa sổ, nơi tiểu mộc nhân chẳng biết bò lên từ lúc nào đang ngồi chồm hổm.

\”Ngươi vậy mà thật sự dám ra tay hạ chú?\” Giọng nói Hồ Thanh nghe như đang cười, nhưng trong mắt lại chỉ có lãnh đạm.

Tiểu mộc nhân vội vàng xua tay, miệng phát ra tiếng \”ê ê a a\” không rõ ý, như muốn biện giải gì đó.

\”Hừ, ngươi coi như là gặp may đấy.\” Hồ Thanh cười nhạt, ánh mắt như có như không liếc về phía Đường Ngân đang được dây leo ôm lấy, \”Phải biết rằng nếu ngươi cược sai, kết cục là tay trắng không còn gì. Dựa vào vài ngày ngắn ngủi mà dám khẳng định mọi chuyện-ta chỉ có thể nói, ngươi quá ngu ngốc.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.