Trên con đường hoàng hôn, người đi lại vội vã, tiếng còi xe vang lên, thành phố lớn chật chội đến ngột ngạt.
\”Vậy buổi phỏng vấn của cậu có thông qua không?\”
\”Vẫn chưa biết.\”
Trong cơn gió nóng bức, Diệp Nhiên mệt mỏi nhắm mắt, đợi cả tiếng đồng hồ mà vẫn không bắt được taxi, trán đẫm mồ hôi. \”Họ bảo tôi về chờ thông báo, tôi cảm giác chắc không ổn rồi, hôm nay trạng thái không tốt ba ván đều chơi tệ.\”
\”Vậy cậu về làm livestream với tôi đi.\”
Giọng nói trong điện thoại trở nên sôi nổi, anh ta là Đồng Tử Ca, cũng là một streamer ký hợp đồng cùng thời điểm với Diệp Nhiên, thường tham gia các sự kiện cùng nhau. Anh ta không thể tưởng tượng các sự kiện sẽ thế nào nếu không có Diệp Nhiên.
\”Thi đấu mệt lắm, đâu bằng livestream kiếm nhiều tiền. Nghe nói thời gian luyện tập của XG kinh khủng lắm, mid laner* trước của cậu vì không đạt yêu cầu luyện tập nên bị phạt, cuối cùng không chịu nổi đã giải nghệ mà đi rồi. Cậu vào XG chắc khổ sở lắm.\”
*Mid laner (viết tắt của \”middle laner\”) là người chơi đường giữa trong các trò chơi điện tử.
Được đăng tải trên Wattpad (hynissun_) và TYT (Sun).
Diệp Nhiên cúi đầu đá viên sỏi nhỏ trên đường, \”Cũng không tệ lắm.\”
\”Đội trưởng của họ, Lục Diễn đó nghe nói tính khí không tốt, hay trừng phạt đội. Cậu lên mạng tìm hiểu mùa giải xuân của họ đi, luyện tập đã mệt rồi, anh ta còn bắt cả đội tập thể lực nữa.\”
\”Tập thể lực cũng là vì sức khỏe mọi người thôi, game thủ chuyên nghiệp vốn nhiều bệnh về cổ.\”
\”Vậy sao? Còn một chuyện nữa, cậu có biết Lục Diễn ban đầu là mid laner không? Vì không có đối thủ nên chuyển sang đi rừng, vì vậy yêu cầu của anh ta với mid laner khắt khe hơn các vị trí khác gấp trăm lần. Mid laner như cậu vào đó, vài ngày là teo tóp ngay…\”
Diệp Nhiên dùng mũi chân chạm đất, \”Anh ấy đẹp thế, yêu cầu khắt khe một chút cũng bình thường mà.\”
Đồng Tử Ca: ???
\”Diệp Nhiên, trong đầu cậu đang nghĩ gì vậy! Cậu chỉ nhìn mặt anh ta thấy đẹp nên không quan tâm gì khác phải không!\”
Diệp Nhiên đưa điện thoại ra xa, đợi tiếng gào thét kia dừng lại mới khẽ nói: \”Cũng không phải chỉ nhìn mặt.\”
\”Vậy còn nhìn gì nữa?\”
\”Còn nhìn tay anh ấy, eo anh ấy, chân anh ấy…\”
\”Dừng lại ngay!\”
Đồng Tử Ca hít một hơi thật sâu, \”Tôi không muốn bàn về mặt mũi, eo hay tay của anh ta nữa. Diệp Nhiên, cậu nghe tôi nói nghiêm túc này.\”
Giọng anh ta đột nhiên trở nên nghiêm túc, \”Nếu cậu thực sự quyết định trở lại, tôi hy vọng cậu có trách nhiệm với bản thân, đừng bỏ cuộc giữa chừng nghiêm túc đối diện với cơ hội này đừng để bản thân hối tiếc.\”
Diệp Nhiên đột nhiên im lặng, đã có quá nhiều người nói với anh những lời tương tự. Anh có thể cảm nhận được ước mơ nặng trĩu của họ, nhưng khi đến lượt cậu luôn cảm thấy mơ hồ về con đường phía trước.