CHƯƠNG 97: NGƯỜI QUAN TRỌNG
EDITOR: ROSALINE
BETA: CỪU
Thấy Nghiêm Hoa Miểu nói như vậy, Chử Côn cũng không nói thêm gì nữa, ông nhìn quanh trái phải, quyết định tạm thời tin tưởng hai người này, liền đi theo bọn họ, trốn trong bóng tối, mọi người ngừng thở chờ đợi vị khách không mời mà đến kế tiếp, thời gian ở giữa từng phút từng giây trôi qua, mấy tiếng bước chân vang lên từ xa đến gần, một lát sau, bóng người hiện ra.
Chử Côn thấy thế tiến lên định ngăn cản, nhưng mà còn chưa kịp ra tay liền bị ngăn cản, quay đầu nhìn Nghiêm Hoa Miểu, không rõ người này muốn làm cái gì, nghi hoặc đưa mắt nhìn đối phương, đã thấy hắn chỉ lắc đầu, ra hiệu bản thân mình không nên hành động thiếu suy nghĩ.
Người phía dưới hiển nhiên không có đoán được loại tình huống này, càng không có nghĩ tới ở chỗ âm u bọn họ không chú ý, có mấy người thu từng cử chỉ từng động tác của bọn họ vào đáy mắt, thấy nơi này cũng không có nhân vật mục tiêu của bọn họ, một người trong đó có chút ủ rủ mở miệng \”Tôi đã nói, người của quân bộ lại không phải người ngu, làm sao có thể để cho chúng ta lặp đi lặp lại nhiều lần dùng biện pháp đồng dạng làm được việc, xem ra chuyến đi hôm nay nhất định là vô ích.\”
Nghe tiếng ai oán này người khác dường như có chút không vui \”Cậu không thể im lặng chút sao, Bạch Bào lại không chỉ có một người là cậu đâu, chỉ có cậu nói nhiều.\” Người nọ bị dỗi trở về, hiển nhiên có chút không phục nhưng ngại vì người này cường thế chỉ đành phải nghiêng đầu nói \”Tôi biết rồi, chỉ là hiện tại xem ra trong khoảng thời gian ngắn là không cần suy nghĩ nữa, chẳng qua cũng may lúc này điện hạ không ở đây, mà người khác coi như là hỏi ra gì cũng không dám nói cho điện hạ.\”
\”Đủ rồi, cũng sắp xong rồi, điện hạ mất tích cũng không phải chuyện gì tốt, lời này cậu thì thầm nói là được rồi, chẳng lẽ không biết bởi vì chuyện này bệ hạ đã cực kỳ phiền lòng rồi sao?\” Thấy bị lớn tiếng quát lớn như vậy, người nọ dường như có chút tủi thân cúi đầu không nói thêm gì nữa.
Bọn họ mặc dù không lên tiếng nữa, nhưng tác động của những lời này với Chử Côn vẫn chưa tiêu tan, này đến tột cùng là chuyện gì xảy ra, bọn họ vì cái gì hiểu rõ hướng đi của hoàng đế, lẽ nào những người này không phải là cùng một nhóm người với những người đó sao, làm sao sẽ biến thành như vậy.
Chử Côn còn bị vây trong một mảnh hỗn loạn, nhưng những người bên dưới không hề có ý định chờ đợi ai, thấy hôm nay chỉ sợ sẽ không lại thu hoạch được gì nữa, quyết định mau chóng rời đi, dù sao nơi này không phải là hoàng cung không phải là thuộc thẩm quyền của bọn họ, nếu như bị bắt làm lớn chuyện, hoàng đế chỉ sẽ hi sinh bọn họ, mà tuyệt đối sẽ không thừa nhận đạo đức và hành vi của bản thân mình, dù sao dung túng huynh đệ tương tàn, vết nhơ này thực sự quá lớn, ngài ấy không gánh nổi.
Nghĩ đến đây, mọi người chuẩn bị rời đi, mấy cái lắc mình biến mất ở trong nhà giam nhỏ hẹp, Chử Côn thấy thế chăm chú mà đi theo phía sau bọn họ, đã thấy những người đó tiến vào góc xó xỉnh âm u, một lát sau thì thay hình đổi dạng, hoàn toàn không thấy dáng vẻ lén lút ban nãy, giống như từ vừa mới bắt đầu bọn họ liền bóng loáng khác thường, không có nửa điểm dơ bẩn, càng không có làm qua việc đuối lý gì.