CHƯƠNG 29: LÝ DO LÝ TRẤU
EDITOR: RAIZEL
BETA: HUỲNH
Rất nhanh phó quan đã bắt đầu kinh hãi, gắng gượng lùi người về phía sau để tránh nắm đấm đang bay trực diện tới, nắm đấm kia mang theo gió mạnh mẽ sượt qua những sợi tóc trước trán khiến y có cảm giác đau đớn như da thịt bị cắt qua, nguy hiểm quá, người này không phải loại dễ chơi, nói như vậy vẫn chưa đủ, phải nói là người này thực sự rất khó đối phó.
Thấy đối phương có thể tránh được thì Huyết Thần cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, dù sao y cũng là xuất thân từ quân đội, nếu có thể dễ dàng giải quyết như vậy thì sao bọn họ có thể sống sót trên chiến trường cơ chứ, xoay người vẽ trên không một đường tròn, thân thể va chạm phát ra tiếng vang lớn, phó quan cắn chặt răng dùng tay đỡ từng đòn công kích, mồ hôi từng giọt rơi xuống đất.
Huyết Thần nhìn xuống phó quan đang bị đè bên dưới bằng ánh mắt không chút tình cảm, ánh mắt lạnh băng giống như bản thân cậu chỉ là một cỗ máy giết chóc chỉ biết dùng phương pháp tàn nhẫn nhất để hoàn thành nhiệm vụ, cậu thu chân lại rồi bồi thêm một cú đá khiến phó quan bay xa hai mét, kéo dãn khoảng cách giữa hai người.
Chỉ một hồi giao chiến ngắn ngủi đã đủ để phân cao thấp ưu khuyết*, phó quan đứng đó cảm giác cánh tay mình hơi run rẩy không thể khống chế được, trong chớp mắt y dường như cảm giác bản thân đã đối diện với tử thần, cặp đồng tử màu đỏ kia nhìn chăm chú giống như ánh mắt của mãnh thú đang ẩn mình trong màn đêm để rình rập con mồi, mà y chính là con mồi, một tiếng \’ực\’, phó quan vừa nuốt nước bọt vừa nắm chặt hai tay.
*ưu khuyết: ưu điểm khuyết điểm
Đối với cảnh tượng này, ngoài mặt Nghiêm Hoa Miểu tỏ ra không có gì nhưng trong lòng không thoải mái, hắn nhìn về phía phó quan, cảm giác giống như địa vị của bản thân bị cướp mất vậy, trước giờ chỉ có hắn đánh tay đôi được với Huyết Thần nhưng hiện tại chỉ có thể đứng đây nhìn, hắn muốn cào tường, muốn đánh chết cái tên trên sàn đấu kia, có điều hắn lại không biết rằng hắn xem việc đánh nhau với Huyết Thần là một cơ hội tốt hiếm có để gần gũi Huyết Thần, nhưng trong mắt đối phương lại chẳng là gì cả.
Nghiêm Qua quay đầu nhìn Nghiêm Hoa Miểu, mặt có chút tái đi: \”Con đã đánh cùng nó rồi sao?\” Nghiêm Qua khiến Nghiêm Hoa Miểu bừng tỉnh khỏi mơ màng, hắn khẽ gật đầu: \”Trước giờ đều là con đánh cùng em ấy.\” Nếu không thì sao hắn biết được tỷ lệ thắng là 4-6 chứ?
\”Con không dùng hết sức?\” Âm thanh của Nghiêm Qua có chút mơ hồ, ông không dám khẳng định, vì thực tế bản thân ông cũng rất mơ màng, Nghiêm Hoa Miểu chỉ lạnh lùng nhả ra hai chữ: \”Như thường.\”
Hai người trên sàn đấu cũng không vì cuộc đối thoại bên dưới mà dừng lại, Huyết Thần im lặng nhìn phó quan trước mặt, mà phó quan cũng đã bắt đầu quên đi rằng người trước mặt là dẫn đường, trong mắt y, người trước mặt bây giờ chính là một thanh đao sắc bén, chỉ cần hơi vô ý thôi là bản thân y sẽ bị đẩy xuống địa ngục ngay lập tức mà không còn bất kỳ cơ hội phản kháng nào.