Array
(
[text] =>
Trên đường lái xe về, không biết sao Cố Uyên Đình lại im lặng.
Tô Ý Nhiên cảm thấy kỳ lạ, lúc chờ đèn xanh đèn đỏ, cậu lại nghe thấy hắn chợt hỏi: “Người vừa nãy là bạn học trước kia à?”
Tô Ý Nhiên nói: “Bạn cấp ba của chúng ta, anh không nhớ hả? Tiền Tiểu Minh, lúc trước khá thân với em, nhưng tiếc là sau này không liên lạc nữa.” Nghĩ lại thì anh Đình không nhớ cũng là bình thường, dù sao cũng lâu như vậy rồi, cấp ba thậm chí là đại học, có vài bạn học không thân hắn cũng quên. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Cố Uyên Đình lái xe mắt nhìn thẳng con đường phía trước, giọng nghe không có bất kỳ khác thường gì: “Vì sao cậu ta lại nói lúc đó đã biết em và… anh nhất định sẽ kết hôn?”
Câu Tiền Tiểu Minh nói này vẫn luôn quanh quẩn trong lòng hắn, làm hắn không nhịn được nghĩ, lúc thiếu niên nguyên chủ và Tô Ý Nhiên đã xảy ra chuyện gì.
Tô Ý Nhiên lúc thiếu niên, mười lăm, mười sáu bảy tuổi.
Cố Uyên Đình quay đầu nhìn cậu, ảo tưởng dáng vẻ cậu thời niên thiếu trong lòng.
“A?” Tô Ý Nhiên không ngờ hắn lại hỏi thế. Thật ra cậu cũng không rõ, lúc đó cậu và anh Đình vẫn chưa xác định quan hệ, chỉ là có tình cảm mông lung không rõ, mãi đến tận khi anh Đình tỏ tình với cậu vào nghỉ hè năm lớp 11, tất cả mới được làm rõ.
Nhưng cậu cũng trốn tránh một quãng thời gian, sau đó lên đại học họ mới xác định quan hệ.
Nhưng trong ấn tượng của cậu, trước mặt người ngoài họ chưa từng biểu hiện ra điều gì khác thường gì.
Cậu đoán, “Em cũng không rõ lắm, chắc bởi vì chúng ta khá thân mật chăng? Kiểu có bầu không khí đó? Đã bị người khác nhìn ra rồi, hôm nay em mới biết.” Cậu cảm thấy xấu hổ, lẽ nào biểu hiện rõ ràng đến vậy sao?
Tay nắm vô lăng của Cố Uyên Đình siết thật chặt: “Thân mật?” hàm dưới hắn cứng lại, “Bầu không khí?”
Tô Ý Nhiên bị hắn truy hỏi đến là đỏ mặt, qua quýt: “Chắc là thế, em đoán.”
Cậu nhanh chóng nói sang chuyện khác: “Không biết bao giờ họp lớp, nếu như chúng ta không rảnh thì không đi được.”
Cố Uyên Đình bình tĩnh nói: “Ừm.” Trong đầu của hắn còn vấn vương lời Tô Ý Nhiên nói, còn câu “Tớ biết chắc hai người nhất định sẽ kết hôn”.
Không hiểu sao chân răng hắn cứ chua loét, không thể không cắn chặt.
Trong xe vẫn còn Tô Ý Nhiên, hắn phải kìm chế không đạp mạnh chân ga, bảo đảm không thể hù dọa cậu.
Tô Ý Nhiên cùng Cố Uyên Đình quay lại cửa hàng. Hắn vẫn đang xin nghỉ nên không về đi làm mà đến cửa hàng hỗ trợ.
Hai ngày nay là thứ Hai thứ Ba, Cố Uyên Đình vẫn xin nghỉ với mình, Tô Ý Nhiên vốn kiên quyết phản đối, thế nhưng hắn cho cậu xem đơn xin nghỉ. Đã xin nghỉ rồi, Tô Ý Nhiên cũng không có cách nào.
Cậu chỉ có thể tha thiết căn dặn hắn sau này không thể như vậy nữa, sinh hoạt phải có quỹ đạo, đi làm thì phải chăm chỉ, không thể bởi vì một chút việc nhỏ không cần thiết là tùy tiện xin nghỉ.
Sáng hôm nay họ đến bệnh viện, hai người quay về cửa hàng mới chưa đến mười giờ. Bận bịu đến buổi trưa, Tô Ý Nhiên có thời giờ rảnh rỗi, bắt đầu suy nghĩ đồ ngọt đặc sắc của cửa hàng.
Danh tiếng cửa hàng hiện tại đã có trong phạm vi của thành phố A, thế nhưng muốn đứng vững, tiếp tục phát triển tốt hơn nữa thì phải có đồ ngọt đặc sắc của mình, có lý do khiến khách không đến tiệm khác, chỉ đến tiệm này.
Hiện tại đồ ngọt trong cửa hàng cậu đều là một vài đồ ngọt phổ biến được đại chúng yêu thích, bởi vì cậu tối ưu hóa và thay đổi đôi chút phương pháp phối chế nên mùi vị ngon hơn một chút, cũng rất được khách đến cửa hàng hoan nghênh.
Thế nhưng vẫn chưa đủ.
Kiếp trước cửa hàng Tô Ý Nhiên có mấy đồ ngọt tự cậu nghĩ ra, rất được ưa chuộng, trong đó có một món đồ ngọt đặc sắc từng nổi tiếng trên mạng.
Hơn nữa Tô Ý Nhiên phát hiện tuy thế giới này về cơ bản tương đồng với thế giới kiếp trước, nhưng không giống ở một vài chi tiết, ví dụ như địa danh, minh tinh, hoặc là kiếp trước mấy có món đồ ngọt nổi tiếng ở trên mạng, thế giới này không có.
Đây là bí mật thương nghiệp. Mặt khác cậu cũng rất thích đồ ngọt đặc sắc đó, quảng bá ra cho nhiều người biết và thích hơn cũng có thể tạo một chút mối liên hệ giữa kiếp này và kiếp trước.
Tô Ý Nhiên ngồi bên góc trước bàn ở bếp, vừa nghĩ vừa viết tên đồ ăn lên giấy, để tránh quên, thỉnh thoảng lại bàn bạc với Cố Uyên Đình, hỏi ý kiến của hắn.
Cố Uyên Đình đứng cạnh nhìn cậu nghiêm túc như thế, lòng như nhũn ra, dịu dàng xoa đầu cậu.
Mà nghĩ lại đoạn đối thoại ở bệnh viện và trong xe, mắt hắn lại tối sầm, hàm dưới căng ra.
Hắn giơ tay thuận thế sờ cổ Tô Ý Nhiên, dưới tay là làn da ấm áp mềm mại, có thể mơ hồ cảm nhận được động mạch cổ nảy lên.
Hắn nhiều lần sờ sờ động mạch bên gáy Tô Ý Nhiên, có cảm giác có thể khống chế người này.
Tô Ý Nhiên bị hắn làm cho ngứa ngáy, cậu cười rụt cổ một cái, đẩy tay hắn ra: “Đừng nghịch, ngứa.”
Cố Uyên Đình túm được bàn tay khước từ của cậu, cúi đầu hôn lên lòng bàn tay cậu.
Tô Ý Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn cười, nhận ra hình như có nhân viên đi vào, vội vã thu tay về, xấu hổ nói: “Trong cửa hàng có người đấy.”
Cố Uyên Đình không nói gì, chỉ dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu.
Tô Ý Nhiên đỏ mặt, vội vàng nói: “Em làm hai món ngọt đặc sắc cho anh nếm thử, xem có thích không.”
Làm thử một chút xong chia thành từng phần nhỏ, buổi tối tặng cho khách xem khách phản hồi thế nào.
Tô Ý Nhiên định thử làm mười mấy loại món ngọt nổi tiếng kiếp trước như bánh lấm lem, bánh đậu nành sữa, bánh trà sữa trân châu, bánh cuộn matcha vân vân, còn có cheese maca peru, bánh đậu cầu vồng chính cậu khám phá ra vân vân, tổng cộng hơn hai mươi loại, từ từ chia ra.
Lượng bánh sữa đậu nành và bánh đậu cầu vồng khá lớn, có thể chia ra không ít phần nhỏ, cũng tương đối dễ làm, Tô Ý Nhiên định làm hai món này trước.
Cậu chuẩn bị kỹ càng nguyên liệu làm bánh sữa đậu nành, chủ yếu có bánh chiffon, sữa đậu nành, bơ, bột đậu nành rang vân vân. Vị bột đậu nành rang cùng sữa đậu nành kết hợp làm món bánh này ngọt tinh khiết và thơm, không làm người ăn cảm thấy ngọt ngấy, còn có thể làm cho bánh ngọt có loại cảm giác cổ tảo hoài cựu(*).
(Chỉ cảm giác hoài niệm)
Bánh chiffon và sữa đậu nành có sẵn, trong cửa hàng của cậu lúc thường làm đồ ngọt cũng cần hai thứ đồ này, chỉ cần trộn đậu nành với pho mát là xong.
Tô Ý Nhiên sai Cố Uyên Đình: “Anh Đình, giúp em đánh năm quả trứng gà, tách lòng trắng lòng đỏ ra.”
Cố Uyên Đình nghe lời đi đánh trứng gà.
Tô Ý Nhiên bắt đầu rang đậu nành, rang xong thì để nguội, sau đó dùng máy xay xay thành bột đậu nành. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Cố Uyên Đình cũng tách lòng đỏ lòng trắng trứng xong, Tô Ý Nhiên đổ đường cát vào trứng khuấy đều, lại gọi Cố Uyên Đình: “Anh Đình, giúp em lấy sữa đậu nành trong tủ lạnh ra.”
Cố Uyên Đình nghe lời đi lấy sữa đậu nành.
Tô Ý Nhiên đổ lòng đỏ trứng vào máy đánh trứng, lọc qua rây đổ vào bột mì, trộn đều, nhận sữa đậu nành Cố Uyên Đình lấy tới chia bốn lần đổ vào, dùng máy đánh trứng quấy đến mịn, không còn bọt khí mới thôi.
Cậu đổ chất lỏng đã quấy đều vào chảo chống dính, mở lửa nhỏ, lấy đũa quấy đều tay, cuối cùng tốn nửa tiếng, vừa sai vặt anh Đình, vừa làm xong bánh sữa đậu nành.
Vốn bánh sữa đậu nành phải để cả trong hộp lớn, Tô Ý Nhiên muốn dùng như món tráng miệng biếu tặng ăn thử nên để vào trong từng hộp nhỏ.
Cậu đưa cho Cố Uyên Đình một phần: “Ăn thử xem.”
Cố Uyên Đình xúc một miếng, thưởng thức: “Ăn ngon.” Ăn ngon thật.
Tô Ý Nhiên bất giác nuốt một nước miếng, mắt lom lom nhìn hắn: “Ăn ngon thật ạ?”
Nếu như anh Đình có thể cho cậu một miếng thì tốt quá, không cần xin nhiều, chỉ một miếng, chỉ một miếng.
Cố Uyên Đình nhàn nhạt liếc mắt nhìn cậu, tàn nhẫn ăn sạch hết toàn bộ một hộp còn lại: “Ngon quá.”
Tô Ý Nhiên: “…” Hu hu hu hu.
Tô Ý Nhiên ủ rũ bỏ hộp bánh sữa đậu nành còn lại vào tủ lạnh, còn sót lại một hộp cuối cùng trong tay, cậu không nhịn được sờ sờ cái hộp nhỏ, do dự hay là mở ra ăn một chút, chỉ ăn một chút thôi.
Vẫn chưa do dự xong, tay đã trống rỗng. Cố Uyên Đình rút hộp sữa đậu nành nhỏ trong tay cậu đi, bỏ vào tủ lạnh, lạnh lùng đóng lại cửa tủ lạnh ngay trước mặt cậu: “Không được.”
Tô Ý Nhiên: “…” Hu hu hu hu.
Cố Uyên Đình thấy cậu thèm ăn như vậy mà đau đầu. Hắn xoa tóc cậu: “Ngoan, răng em vừa khỏi, không được ăn ngọt ngay, một tháng nữa mới được ăn một chút.”
“Một tháng, lâu thế ạ.” Tô Ý Nhiên mở to hai mắt.
Cố Uyên Đình xoa mặt cậu: “Cố nhịn nhé, nghe lời.”
Tô Ý Nhiên cũng biết mình đuối lý, ký ức lần đau răng ngày đó vẫn chưa phai, cậu ngoan ngoãn đồng ý: “Vâng.”
Tô Ý Nhiên làm bánh đậu cầu vồng. Lúc làm món ngọt này, cậu mở live stream.
Bánh sữa đậu nành là đồ ngọt đặc sắc cậu định quảng bá, sau này phải phối hợp tuyên truyền trên mạng nên tạm thời không làm.
Lần này live stream, ngoại trừ làm bánh đậu cầu vồng Tô Ý Nhiên cũng dạy khán giả phương pháp dùng nồi cơm điện để làm bánh ngọt, làm ngay cho khán giả xem. Trong lúc live stream, Cố Uyên Đình yên lặng làm chân sai vặt cho cậu.
Tô Ý Nhiên xem bình luận, thấy vẫn có kiểu bình luận “Ngọt ghê ngọt ghê”, “Gặm đường đến chết no”, “Lại là một bát cơm chóa”, “CP mùa xuân” lướt qua, thỉnh thoảng nối thành một hàng dài.
Khụ khụ, không chặn từ khóa này, tuy rằng anh Đình chưa nói, nhưng cậu có thể cảm thấy hình như anh Đình rất vui vẻ với chuyện show ân ái này.
Tuy rằng cậu cũng thấy thích thú.
Tô Ý Nhiên đắc ý cùng anh Đình tiếp tục làm đồ ngọt, cuối cùng live stream hơn một tiếng, tạm biệt khán giả, tắt live stream.
Bánh đậu cầu vồng làm cho người xem có cảm giác mới mẻ độc đáo, được rất nhiều lời khen ngợi, không ít khán giả nói muốn làm một lần ăn thử xem.
Tô Ý Nhiên chia bánh đậu cầu vồng thành phần nhỏ, lúc bán hàng buổi tối tặng cho mỗi một bàn khách một phần kèm theo bánh sữa đậu nành, được phản hồi rất tốt, có mấy khách thậm chí hỏi cậu muốn mua cả phần.
Tô Ý Nhiên nói thời gian chính thức bán đồ ngọt mới, khách tỏ vẻ lúc đó nhất định phải đến mua.
Cửa hàng hết bận, Tô Ý Nhiên cùng Cố Uyên Đình về nhà. Căn cứ theo lời dặn của bác sĩ, hai ngày nay cậu vẫn phải ăn cháo, chỉ là không cần kiêng đồ nóng lạnh nữa.
Cho nên Cố Uyên Đình không có lý do gì để bón cho cậu ăn nữa.
Hắn nhìn cậu tự cầm thìa húp cháo, ngón tay nhúc nhích, cảm thấy tiếc nuối.
Cơm nước xong, Tô Ý Nhiên vùi trong ngực anh Đình xem tivi.
Cố Uyên Đình ôm cả người cậu vào trong lòng, vừa sung sướng xem ti vi, vừa xoa tóc cậu.
Tô Ý Nhiên chợt nghe anh Đình hỏi: “Đúng rồi, album của chúng ta để ở đâu?”
Cậu nghi hoặc: “Album gì?”
Cố Uyên Đình tựa như lơ đãng: “Khi còn bé ấy.”
Tô Ý Nhiên nhớ lại: “Khi còn bé à, khi đó hình như không chụp được mấy, có thì cũng ở nhà cũ.” Trước đây điều kiện gia đình không tốt, điện thoại thông minh cũng chưa phổ cập, không chụp ảnh gì nhiều. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Sau đó lên cấp ba, điều kiện gia đình tốt hơn, để cho tiện liên lạc, mỗi người có một cái điện thoại di động 2G, chỉ có thể gọi điện thoại gửi tin nhắn.
Cố Uyên Đình ngừng một lát, hỏi cậu: “Thế cấp ba thì sao?”
Bánh sữa đậu nành
Bánh lấm lem
Bánh trà sữa trân châu
Bánh cuộn matcha
Bánh macaroon cheese
Bánh đậu cầu vồng
[text_hash] => 2c7e52d9
)