CHƯƠNG 79: NGÔ HẠO THIÊN GHEN
Giường sưởi ấm áp dễ chịu, Tiểu Lưu và Đại Trụ còn giúp mọi người nấu một nồi nước nóng lớn, đám bảy người Hoàng Y Y ai cũng rửa mặt và tay sạch sẽ xong xuôi rồi thì lấy một chén nước trong nồi đó uống.
\”Haiz, nếu có đồ ăn thì tốt quá!\” Tiểu Mẫn ủy khuất nhìn về phía Hoàng Y Y và Tô San.
\”Đúng vậy, Y Y, nếu trước đây cái người tên Âu Dương Húc đã từng theo đuổi cô thì cô thử đi qua gặp cậu ta xin một ít thức ăn xem, cậu ta nhất định sẽ cho.\” Tên tóc vàng xúi giục Hoàng Y Y đi xin ăn, đã có người quen, có mối quan hệ dĩ nhiên là phải biết lợi dụng rồi.
\”Việc này…\” Hoàng Y Y nghĩ đến dáng vẻ chán ghét ả của Âu Dương Húc trước đó thì nhíu mày.
Hiện giờ Âu Dương Húc vẫn sẽ còn tình nguyện quản ả sống chết hay sao? Đối với việc này, trong lòng ả thật sự cũng không nắm rõ.
\”Y Y, thật ra tôi cảm thấy Âu Dương Húc vẫn luôn đối xử với cậu khá tốt, cậu nha, là do nhìn cao quá đó!\”
Nếu đổi lại người Âu Dương Húc thích là mình thì Tô San nhất định sẽ vui vẻ cùng một chỗ với cậu ấy. Nhưng Y Y lại luôn như gần như xa với Âu Dương Húc, nếu không phải do Y Y cứ nửa vời như vậy thì có lẽ Âu Dương Húc cũng sẽ không chia tay với bạn ấy rồi.
\”Y Y, bây giờ đã là mạt thế, có thể tìm được một người đàn ông tốt để dựa vào thật sự không dễ dàng đâu!\” Giang Canh ý vị thâm trường (ý tứ sâu xa) nhìn cô nói.
Tên Âu Dương Húc đó là quân y, vừa nhìn là biết sinh hoạt trong quân đội không tồi, nếu thật sự có thể nhấc lên quan hệ cùng với đám người đó thì nói không chừng vật tư của bọn họ cũng sẽ được giải quyết. Nếu sau đó có thể đi cùng với những người trong quân đội đó thì càng không thể nào tốt hơn!
\”Ừ, tôi hiểu!\” Hiện tại thế đạo rối loạn, Hoàng Y Y đương nhiên cũng muốn tìm một người để dựa vào, nhưng Âu Dương Húc chán ghét ả như vậy thì còn có thể tiếp nhận ả nữa không?
\”Trong phòng ấm áp quá ha!\” Âu Dương Húc, Ngô Hạo Thiên và hai chiến sĩ bộ đội đặc chủng ưu nhã bước vào phòng.
\”Trưởng quan, Âu Dương quân y!\” Giang Canh là người đầu tiên đứng dậy mỉm cười chào hỏi, sau đó những người khác cũng theo nhau chào đối phương.
\”Âu Dương Húc, tôi còn tưởng cậu quên luôn hai bạn học cũ bọn tôi rồi đó?\” Tô San cười cười nhìn cậu.
\”Ha hả, sao tôi có thể quên hai người đẹp các cậu được?\” Âu Dương Húc vừa nói vừa tinh tế đánh giá hai người một phen.
Ở trong phòng lúc này, hai cô gái đã rửa mặt sạch sẽ, áo khoát rách tung tóe cũng đã cởi ra, chỉ mặc hai lớp áo ngắn tay, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy lạnh buốt, nói vậy nghĩa là các cô ấy không tìm được quần áo mùa đông rồi. Dù sao thì thời tiết biến đổi nhanh như thế sẽ có rất nhiều người rất khó có thể ở trong khoảng thời gian ngắn tìm được quần áo.
Thấy ánh mắt Âu Dương Húc nhìn qua, Hoàng Y Y nhẹ nhàng cong khóe miệng, nụ cười tươi tắn điềm mỹ rồi lại uyển chuyển nhẹ nhàng.