CHƯƠNG 47: TẦN PHƯƠNG GIA NHẬP
Sáng sớm ngày 23 tháng 6, Tần Phương kéo theo một rương lớn thật lớn, gọi xe đi tới quân khu.
Đang chạy thao luyện ở sân thể dục nhận được điện thoại của mẹ, Âu Dương Húc và Ngô Hạo Thiên lập tức chạy ra ngoài cửa lớn đón Tần Phương.
\”Mẹ!\” Nhìn thấy người tới, Âu Dương Húc vui mừng không thôi.
\”Dì, ngài tới rồi!\” Ngô Hạo Thiên tươi cười vội vàng đi lên tiếp nhận rương lớn.
\”Cậu gọi tất cả lính của cậu tập hợp lại đi, tôi có chuyện muốn nói với tất cả mọi người!\” Tần Phương vẻ mặt nghiêm túc nói.
\”Được, con đã biết!\” Ngô Hạo Thiên gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
————-
Phòng huấn luyện, Ngô Hạo Thiên tập hợp tất cả mọi người lại. Mọi người đều không biết đã xảy ra chuyện gì, một đám cực kỳ kinh ngạc ngồi dưới đất nhìn Âu Dương quân y cùng với người phụ nữ xa lạ ở phía trước lão đại của mình.
\”Tự giới thiệu một chút, tôi là Tần Phương, là mẹ của Âu Dương Húc.\” Tần Phương đi tới trước mặt mọi người, tự nhiên hào phóng giới thiệu bản thân.
\”À, thì ra là mẹ của Âu Dương quân y, hèn gì lại giống Âu Dương quân y tới như vậy nha!\”
Nghe thấy thế, Lưu Chí Siêu bất đắc dĩ cốc Vương Quân một cái. \”Ngu ngốc, cậu nói ngược rồi!\”
\”À à, xin lỗi, ý của tôi là Âu Dương quân y lớn lên rất giống dì – đẹp trai!\” Vương Quân vội vàng bổ sung.
Nhìn thoáng qua Vương Quân và Lưu Chí Siêu, Tần Phương tiếp tục nói: \”Ngày mai sẽ xảy ra việc gì, tôi nghĩ tôi không nói ra thì mọi người đều rõ rồi. Về phía của tôi, tôi đã đem tất cả cổ phần của công ty Chính Phương mà tôi cùng với chồng tôi nhiều năm tâm huyết có được, còn có cả ba căn biệt thự đứng tên của tôi, cùng với năm chiếc xe toàn bộ bán đi.\”
Nghe được lời này, Âu Dương Húc choáng váng. \”Mẹ, ngài bán công ty à?\”
\”Đứa nhỏ ngốc, thế đạo muốn rối loạn. Công ty không bán đi thì cũng không thể giữ được. Hơn nữa, mẹ hy vọng con sống càng tốt hơn\”. Tần Phương vừa nói vừa nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay con trai mình.
\”Các vị chiến sĩ bộ đội đặc chủng, hiện tại trong tay tôi có 800 triệu tài chính, mà toàn bộ số tiền này sẽ vì đại đội bộ đội đặc chủng dùng để mua sắm vật tư. Cùng lúc đó, tôi và con trai tôi Âu Dương Húc cũng sẽ chính thức gia nhập đại gia đình bộ đội đặc chủng cánh quân thứ mười tám với mọi người!\” Tần Phương dõng dạc nói.
\”Tám, tám trăm triệu hả? Dì ơi ngài giàu thật a!\”
\”Đúng vậy, đúng vậy!\” Tất cả mọi người đều bị vị phú bà này làm chấn động liên tục gật đầu.
\”Hạo Thiên, chỗ này có tám thẻ vàng, mỗi một thẻ có một trăm triệu.\” Tần Phương vừa nói vừa đem tám thẻ ngân hàng đưa cho Ngô Hạo Thiên.
\”Cám ơn dì!\” Ngô Hạo Thiên gật đầu trịnh trọng nhận lấy thẻ vàng nói cám ơn.
Không thể không nói, Tần Phương là một người phụ nữ rất quyết đoán và cực kỳ thông minh. Bà biết mạt thế sắp tới công ty giữ không được nên bà đã đem công ty biến thành tiền. Đồng thời, bà cũng biết Tiểu Húc trong đại đội không có căn cơ nên bà hào phóng trực tiếp đem tám trăm triệu cho hết bên đại đội bộ đội đặc chủng, làm tất cả mọi người không thể không vui vẻ phục tùng hai mẹ con bà!