CHƯƠNG 120: BÁC CHÁU GẶP LẠI
Rầm một tiếng, bên tai Ngô Chấn Quốc vang lên tiếng súng khắp nơi.
\”Grào grào…\” Tiếp đó chính là tiếng kêu thảm thiết của tang thi.
Nhìn cánh tay Tần Phương thẳng băng nhắm họng súng đen ngòm ở phía sau mình, Ngô Chấn Quốc chậm rãi xoay người nhìn qua.
\”Tư lệnh, là tang thi, đã bị dì Tần bắn chết!\” Binh lính đứng gần đó vội vàng đi xem xét, phát hiện tang thi đã bị một phát đạn bắn vỡ đầu, chết tươi.
\”Kỹ thuật bắn súng của bà tốt thật đấy!\” Ngô Chấn Quốc quay đầu lại nhìn bà, trong mắt toàn là khen ngợi.
\”Là Hạo Thiên dạy.\” Mặc dù Ngô Hạo Thiên không ít khuyết điểm nhưng ưu điểm vẫn phải có.
\”Ra vậy.\” Ngô Chấn Quốc gật đầu.
\”Dì Tần, dì cũng quá giỏi rồi, con tang thi đó ở cách đây tận 10 mét lại còn đứng trốn ở sau cây đại thụ mà cũng bị dì phát hiện được.\” Tiểu Lưu sùng bái nói.
\”Thật ra tôi không thấy nó đâu, là do trực giác thôi.\” Có lẽ bởi vì Tiểu Húc đã cho bà một viên Cảm Ứng Châu phạm vi 30 mét nên chỉ cần có tang thi đến gần thì Tần Phương sẽ cảm thấy được trước tiên.
\”Nhất định có liên quan đến dị năng, dị năng của dì mạnh như vậy cho nên có thể cảm giác được tang thi đến gần.\” Cảnh vệ viên Tiểu Lưu tiếp tục khen bà.
Thấy tên nhóc nhìn bà bội phục sát đất, Tần Phương khẽ lắc đầu nhưng cũng không phủ nhận đối với những gì đối phương nói.
\”Lạ thật, bây giờ là ban ngày ban mặt, sao tang thi lại chạy ra được nhỉ?\” Ngô Chấn Quốc chăm chú nhìn xác tang thi ở phía xa xa, ông như suy tư gì đó mà sờ sờ cằm.
\”Có lẽ bởi vì Hạo Thiên và Tiểu Húc đi thanh lý tang thi khác nên con tang thi này mới sợ tới mức chạy ra ngoài chăng?\” Thật ra, trước đó Tần Phương có nghe con trai bà nói qua, đến khi mạt thế được năm tháng thì tang thi sẽ chẳng phân biệt ban ngày hay ban đêm mà chạy ra ngoài bình thường, hiện tại cách mạt thế tháng thứ năm chỉ còn có 13 ngày thôi.
Có điều việc này, dĩ nhiên bà sẽ không thể nào làm trò trước mặt nhiều người nói thế được, sẽ tạo thành sự khủng hoảng không cần thiết.
\”Ừ, có đạo lý. Hiện giờ tang thi càng ngày càng gian xảo rồi.\” Ngô Chấn Quốc cũng rất đồng ý với cách nói của Tần Phương.
\”Bọn họ đã trở về!\” Tần Phương nhìn xưởng thép phía xa đi ra một đám người liền mỉm cười nói.
Nghe Tần Phương nói vậy, Ngô Chấn Quốc cũng kích động nhìn về phía xưởng thép, đứa cháu trai lớn này của ông, đã 6 năm rồi ông cũng chưa được gặp lại!
\”Sao lại thế này?\” Nhìn thấy bên đoàn xe có thêm chiếc xe, lại có thêm một đám quân lính, Ngô Hạo Thiên không khỏi nhíu mày.
\”Hạo Thiên, mẹ của em và những người khác bị một đám quân lính bao vây.\” Âu Dương Húc dùng Tâm Nhãn quét qua một lần, mặt không khỏi trầm xuống.
\”Đừng lo, anh đi trước xem thế nào.\” Nói xong, Ngô Hạo Thiên thả người lên, bay về phía đối diện.
\”Người đó biết bay kìa trời?\” Các binh lính của Ngô Chấn Quốc nhìn thấy Ngô Hạo Thiên bay qua tới liền sôi nổi ngửa đầu hét lớn.