[Đam Mỹ/Vô Hạn Lưu] Sao Npc Lại Bị Tôi Dọa Sợ Rồi? – Chương 35: Nam chính phát điên – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ/Vô Hạn Lưu] Sao Npc Lại Bị Tôi Dọa Sợ Rồi? - Chương 35: Nam chính phát điên

Vừa nghe thấy hai từ \”bục giảng\”, sắc mặt của Lý Hân Di đã tái nhợt lại như thể đó là một điều gì rất đáng sợ. Mặc dù vậy, bước chân của cô vẫn không ngừng lại.

\”Bây giờ, ngay tại đây, xin lỗi mọi người thật chân thành đi.\” Dư Hành Kiện ôn hòa nói.

Lý Hân Di nhìn xuống đám bạn cùng lớp rồi cúi đầu một góc chín mươi độ.

Giữa khoảng lặng dài dằng dặc đó, Lý Hân Di vẫn luôn duy trì tư thế cúi đầu. Chứng kiến toàn bộ một màn này, Lâm Hòe chỉ vào đồng hồ rồi nói với Dư Hành Kiện: \”Thầy Dư, nửa tiếng nữa là hết tiết đọc sách rồi, thầy định để em ấy đứng đó luôn à?\”

\”Ôi trời, thầy Lâm nói vậy là không được rồi.\” Dư Hành Kiện đáp, \”Lớp học không chỉ thuộc về một mình giáo viên, vậy nên hành vi của em Lý không chỉ tổn hại đến lợi ích của một người. Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình. Nếu muốn được tha thứ, thì việc xin lỗi tất cả mọi người trong lớp là điều hiển nhiên không phải sao.\”

Nói xong, hắn mỉm cười: \”Làm cái nghề giáo này, chúng ta phải đặt con người lên trên hết chứ nhỉ? Bởi vậy nên lớp C của tôi mới luôn duy trì được thành tích xuất sắc đó thầy Lâm à.\”

Mặt Lâm Hòe lập tức tối sầm lại. Điều này hiển nhiên khiến cho Dư Hành Kiện cảm thấy vui hơn bao giờ hết. Lúc sau hắn lên tiếng: \”Tạ Thầm, em có tha cho Lý Hân Di không?\”

\”Diệp Minh Vũ, em có tha cho Lý Hân Di không?\”

\”Trương Tuyết Oánh, em có tha cho Lý Hân Di không?\”

Hỏi xong vài học sinh, Dư Hành Kiện lúc này mới nói với cô: \”Được rồi, tất cả mọi người đã tha thứ cho em. Giờ thì xuống đi. Đừng quên nói lời cảm ơn nhé.\”

\”Cảm ơn… cảm ơn mọi người đã tha thứ cho tôi!\”

Lý Hân Di nói thật to rồi trở về chỗ của mình với đôi mắt đỏ hoe.

Cô vừa ngồi xuống, đám học sinh xung quanh đã nhanh chóng dịch ghế tránh đi như thể có dịch bệnh.

Xong xuôi, Dư Hành Kiện quay sang nói với Lâm Hòe: \”Sắp vào tiết đầu rồi, thầy Lâm không về xem học sinh à? Ấy? Sao sắc mặt thầy tệ vậy?\”

Hắn tỏ vẻ quan tâm: \”Thầy thấy khó chịu sao? Hay là thử xuống phòng y tế xem…\”

Chàng trai trẻ tuổi đang bị móc mỉa bỗng dưng ngẩng đầu lên. Y nhìn chằm chằm vào đối phương một lúc lâu, đến mức người kia bắt đầu cảm thấy rợn tóc gáy.

Cuối cùng, y cong môi cười.

\”Ban đầu, tôi còn định cứ thế cho thầy một trận. Nhưng rồi nghĩ lại, đánh cái loại như thầy trước mặt những mầm non tương lai của đất nước thì không hay lắm. Dù sao thì chúng cần được bồi dưỡng bằng ánh nắng và nước mưa chứ không phải bằng máu.\”

\”Cậu đang nói nhảm cái gì vậy?\”

Dư Hành Kiện càng lúc chẳng thể hiểu nổi ý tứ và hành động của người trước mặt. Sau đó, giọng nói của y lại vang lên: \”Tôi có một người bạn. Mặc dù rất điên, nhưng hắn đã thề rằng sẽ không bao giờ làm hại trẻ con trừ khi bất khả kháng.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.