[Đam Mỹ/Vô Hạn Lưu] Sao Npc Lại Bị Tôi Dọa Sợ Rồi? – Chương 32: Ngươi chạy ta đuổi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ/Vô Hạn Lưu] Sao Npc Lại Bị Tôi Dọa Sợ Rồi? - Chương 32: Ngươi chạy ta đuổi

Những lời mơ hồ đó vừa dứt là toàn bộ sân thượng vang lên tiếng kêu thảm thiết. Máu đen hòa với nước mưa chảy xuống từ trên cơ thể nam sinh. Còn chưa kịp nói xong, cậu ta đã nhìn thấy người đàn ông cầm gậy xông tới.

\”Đừng sợ!\” Y nói, \”Tôi chỉ muốn tâm sự chút thôi, tôi không có ý định làm hại cậu đâu…\”

Nam sinh: … Cho anh nhìn xuống tay rồi nói lại.

Lâm Hòe chưa bao giờ nghĩ rằng thứ đồ trong tay mình có thể dọa được quỷ. Vì dù sao dáng vẻ hiện giờ của y trông cũng cực kỳ chân thành và yếu đuối.

Thật nhanh, con quỷ đã đưa ra quyết định bằng cách chạy thẳng xuống tầng dưới. Mong muốn được tâm sự bị từ chối phũ phàng, Lâm Hòe nhanh chóng đuổi theo. Suốt cả đoạn đường, ngạc nhiên là tốc độ của cả hai cũng chẳng thua kém gì nhau.

Dưới tầng ba, Thu Nhiên lợi dụng lúc đi vệ sinh lẻn ra ngoài quan sát các phòng học khác.

Bầu không khí lúc này đều chìm đắm trong học tập. Tất cả học sinh trong bộ đồng phục màu xanh trắng đều đang tập trung làm bài với vẻ mặt vô cảm.

Cô suy nghĩ một lúc rồi quyết định đi lên tầng.

Trên tầng bốn là phòng học của lớp E và lớp F. Hồi sáng, cô đã xem qua nơi này một lượt. Tuy nhiên, khi quay trở lại đây lần nữa, sâu bên trong hành lang đã có sự thay đổi nhỏ.

Không thấy cửa đâu cả!

Cửa sân thượng biến mất thật rồi!

Mặc dù đã căng mắt nhìn xuyên qua hành lang mù mịt đang lập lòe ánh đỏ, song cô vẫn chỉ thấy một mảng tối đen đằng sau hàng rào sắt. Nuốt nước bọt trong lo lắng, Thu Nhiên bước tới, cố gắng nhìn rõ khung cảnh trước mặt.

Đi ngang qua lớp E rồi tới lớp F, lúc này cô mới phát hiện, phòng học bên cạnh… đang bật đèn.

Tại sao lại có đèn ở đây?

Cổ cô túa mồ hôi lạnh. Sau khi cẩn thận quan sát xung quanh, Thu Nhiên tiến lên hai bước nhìn vào trong phòng học trống số một.

Mặc dù không có biển lớp nhưng lúc này nó vẫn chật kín người!

Lùi về sau một bước, cô bất cẩn dẫm phải một chiếc hộp đựng hàng. Vì thế, cả hành lang yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng \”soạt\”.

Chết tiệt!

Cô giật mình, và khi nhìn lên lần nữa, toàn bộ đèn trong phòng học đã tắt từ lúc nào.

Phải xuống tầng, phải quay về đã… Nghĩ vậy, Thu Nhiên nhanh chóng đổi hướng. Chỉ là đúng lúc này, đằng sau cô đã truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Không dám quay đầu, cô chỉ có thể loạng choạng chạy về phía trước. Tiếng bước chân mang theo nhiệt độ lạnh lẽo vẫn đang từng chút một bám sát đằng sau cô.

Thôi xong!

Những suy nghĩ dần lấn át tâm trí, cô không nhịn được mà thầm trách bản thân: \”Biết thế đã không hành động một mình. Còn cái cửa đó nữa… Chắc chắn là xảy ra chuyện rồi…\”

Cô không dám hy vọng mà chỉ biết chạy trốn như điên. Còn đang mừng vì nhìn thấy cầu thang ở ngay trước mặt, giây tiếp theo, cô đã trượt chân ngã nhào xuống đất!

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.