\”Nếu nhị công tử nhà họ Vinh không thể nhận phỏng vấn, xin hỏi tổng giám đốc Vinh có thể thay mặt trả lời không?\”
\”Vinh tổng, xin hỏi người đã cứu cô bé hôm đó ở quảng trường Tinh Hà có phải em trai của anh không?\”
\”Vinh tổng, xin hỏi lần này em trai anh bị thương nhập viện có liên quan đến vụ cố ý gây thương tích ở quảng trường Tinh Hà cách đây chín ngày không?\”
\”Vinh tổng, em trai anh có kể với anh về tình huống xảy ra khi đó không?\”
\”Vinh tổng…\”
Ánh mắt của Vinh Tranh lạnh lùng, \”Tôi và gia đình không có ý định nhận bất kỳ cuộc phỏng vấn nào. Phiền các vị tránh đường được không?\”
Vinh Nhung kéo nhẹ áo của anh trai mình từ phía sau.
Tay Vinh Tranh vẫn giữ tư thế chắn máy quay của phóng viên, anh quay đầu lại, ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Vinh Nhung.
Vinh Nhung khẽ nói: \”Anh, em làm được mà.\”
Lông mày Vinh Tranh hơi nhíu lại.
Anh hơi lùi sang một bên nhưng không đứng sau lưng Vinh Nhung mà chọn vị trí bên cạnh, như một người bảo vệ sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào.
Khi Vinh Tranh đứng tránh qua, gương mặt của Vinh Nhung hoàn toàn lộ ra trước ống kính của các phóng viên.
Vinh Nhung mỉm cười với các phóng viên: \”Xin lỗi, lần đầu tiên em gặp phóng viên, hơi hồi hộp một chút.\”
Ngũ quan của Vinh Nhung sắc nét, ánh mắt có phần lạnh lùng, lúc không cười tạo cảm giác khó gần. Kết hợp với mái tóc húi cua, cậu trông như một người sẵn sàng lao vào hành động bất cứ lúc nào, khiến người khác e dè.
Nhưng khi cậu cười, sự lạnh lùng đó như tan biến, biến thành một vẻ ngây ngô, giống như từ một chú chó sói nhỏ biến thành một chú cún con.
Các phóng viên lập tức nhận ra điều đó.
Phải rồi.
Bỏ qua thân phận \”cậu ấm nhà giàu\”, suy cho cùng cậu ấy chỉ là một thiếu niên 18-19 tuổi, lần đầu tiên đối mặt với nhiều phóng viên như vậy, hồi hộp là điều đương nhiên.
Không khí vốn có phần căng thẳng cũng dịu lại.
Vinh Nhung lịch sự hỏi: \”Các anh chị có câu hỏi nào muốn hỏi em không ạ?\”
\”Ừm… Chúng tôi muốn hỏi, hôm đó người cứu cô bé ở quảng trường Tinh Hà có phải là em không?\”
Giọng của phóng viên hỏi nhỏ hơn trước, khiến cả nhóm phóng viên khác bật cười.
Vị phóng viên trẻ tuổi kia có phần ngượng ngùng.
Vinh Nhung nhìn anh ta, ánh mắt điềm tĩnh: \”Vâng, là em.\”
Các phóng viên lập tức xôn xao.
Thiếu niên trong đoạn video giải cứu cô bé, không màng nguy hiểm, lại chính là Nhị công tử của tập đoàn Vinh Thị!
\”Nhưng người cứu đầu tiên không phải là em. Hôm đó em hẹn bạn ở quảng trường. Bạn em phát hiện cô bé trước, cũng là người cứu cô bé đầu tiên. Em chỉ phát hiện kẻ cầm dao đang đuổi theo họ nên dùng điện thoại ném vào hắn để câu giờ thôi.\”