[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 58 (1): Vinh Nhung cắn một miếng, đúng vào chỗ anh trai vừa cắn qua – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 58 (1): Vinh Nhung cắn một miếng, đúng vào chỗ anh trai vừa cắn qua

Vinh Nhung có thể cảm nhận được ánh mắt quan tâm của Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn đều hướng về phía cậu.

Tay cậu nới lỏng khi đang cầm chiếc bánh dẻo lạnh.

Cậu khẽ mỉm cười: \”Ừ, đỡ nhiều rồi. Cảm ơn mọi người đã quan tâm.\”

Giản Dật nhìn thấy nụ cười của Vinh Nhung, mũi bỗng chua xót, mắt đỏ hoe: \”Cảm ơn gì chứ… Rõ ràng là do tôi không tốt, nếu không phải vì tôi…\”

Vinh Nhung ngắt lời sự áy náy của Giản Dật, ánh mắt cậu nghiêm túc: \”Chỉ là một tai nạn thôi. Cậu không làm gì sai cả. Giản Dật, cậu rất dũng cảm.\”

Sau đó, cậu cũng từng nghĩ, nếu đổi lại là mình khi mạng sống bị đe dọa, liệu cậu có thể không do dự mà cứu cô bé kia không.

Cậu không biết…

Cậu giúp Giản Dật vì cậu không có lựa chọn.

Cậu không thể để Giản Dật gặp chuyện.

Nhưng Giản Dật thì có thể lựa chọn.

Hắn có thể làm ngơ, có thể không cứu người, giống như những người trên quảng trường chỉ lo chạy thoát thân.

Giản Dật đã không làm vậy.

Bất kể lúc nào, lòng tốt và sự dũng cảm đều là những phẩm chất vô cùng quý giá.

Hắn không nên cảm thấy tội lỗi vì lòng tốt và sự dũng cảm của mình.

Từ hôm qua khi Vinh Nhung gặp nạn đến giờ, dù không ai trách hắn, Giản Dật vẫn không ngừng day dứt.

Hắn thà rằng người gặp chuyện là mình.

Thậm chí cả đêm qua trong mơ, hắn vẫn mơ thấy cảnh mình ôm cô bé kia bị kẻ cầm dao truy đuổi và hình ảnh Vinh Nhung đỡ cô bé từ tay hắn.

Sau đó, cảnh tượng chuyển sang lưỡi dao sắc bén của kẻ hành hung cứa qua lưng Vinh Nhung.

Đến lúc ấy, hắn sẽ giật mình tỉnh giấc.

Nhưng giờ đây, Vinh Nhung nói với hắn rằng không phải lỗi của hắn, hắn cũng không làm gì sai cả.

Những lời này của Vinh Nhung, đừng nói là Giản Dật, ngay cả Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn cũng không khỏi nhìn thêm một cái về phía thiếu niên trước mặt, người trạc tuổi con trai mình.

Ứng Lam bước tới, ngồi xuống bên giường xoa đầu Vinh Nhung: \”Nhung Nhung của chúng ta cũng rất dũng cảm.\”

Vinh Duy Thiện đồng tình: \”Đúng vậy. Nhung Nhung của chúng ta là một nam tử hán.\”

Giản Dật gật đầu thật mạnh.

Hắn cẩn thận tránh vết thương sau lưng của Vinh Nhung, ôm lấy cậu: \”Vinh Nhung, cậu mới là người dũng cảm nhất. Thật sự cảm ơn cậu.\”

Vinh Nhung: \”…\”

. . .

\”Đừng đứng cả vậy chứ. Nào, ngồi xuống đi.\”

Vinh Duy Thiện mang hai chiếc ghế đến cho Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn.

Những người bạn chơi thân trước đây của Vinh Nhung phần lớn đều sống gần khu Lâm Phong Hạng, gia cảnh đều tương đương nhau.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.