[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 52: Đầu lưỡi của Vinh Tranh lướt qua ngón tay Vinh Nhung – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 52: Đầu lưỡi của Vinh Tranh lướt qua ngón tay Vinh Nhung

Đèn giao thông.

Vinh Nhung đỗ xe trên làn đường đi thẳng.

Chưa đầy vài giây sau, cậu nhận được tin nhắn từ anh trai mình.

Vinh Nhung cúi đầu, dùng ngón trỏ và ngón giữa để phóng to bản đồ định vị mà Vinh Tranh gửi đến. Nhìn sơ qua, đó là một hội sở cao cấp.

Đám người này chạy cũng khá xa, lại đi tụ tập ở khu vực Quảng trường Tinh Hà.

Quảng trường Tinh Hà nằm ngược hướng với tập đoàn Vinh Thị, phải băng qua cả khu trung tâm thành phố mới tới.

Hơn nữa, các địa điểm quanh Quảng trường Tinh Hà tính phí không hề rẻ.

Nhưng chỉ là một buổi tiệc chào đón nhân viên mới vậy mà còn mời được cả anh trai cậu – tổng giám đốc – đến tham dự. Điều này chứng tỏ nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay chắc chắn không phải người có vị trí thấp trong công ty, ít nhất cũng là cấp lãnh đạo nào đó. Có khả năng công ty sẽ thanh toán chi phí nên không phải lo chuyện tiền bạc.

\”OK, đã nhận.\”

Vinh Nhung trả lời qua giọng nói, sau đó đặt điện thoại lại giá đỡ trên xe.

. . .

Vinh Tranh không dùng tính năng chuyển giọng nói thành văn bản.

Vì vậy, trong văn phòng, Tô Nhiên nghe rất rõ giọng nói trẻ trung, nhẹ nhàng của chàng trai kia.

Không cần đoán cô cũng biết người vừa gọi điện là ai.

Chỉ khi nói chuyện với cậu em trai quý giá của mình, cô mới thấy được vẻ dịu dàng như vậy trên khuôn mặt của anh – người bạn học cũ năm xưa.

\”Em trai cậu cũng sẽ đến dự buổi tiệc chào đón tối nay sao?\”

Vừa lúc Vinh Tranh nói chuyện với Vinh Nhung, thời gian đã qua 5 giờ chiều – chính thức hết giờ làm việc.

Tô Nhiên cũng không còn giữ cách xưng hô kính trọng với anh nữa.

Vinh Tranh gõ vào khung tin nhắn: \”Lái xe cẩn thận.\”

Không nhận được phản hồi ngay lập tức, đoán rằng Vinh Nhung đang tập trung lái xe.

Nghe câu hỏi của Tô Nhiên, anh cất điện thoại: \”Ừm, cậu ấy gọi hỏi tôi đã tan làm chưa. Không biết sao đột nhiên lại muốn mời tôi đi ăn, còn hỏi xem tôi có nể mặt không.\”

Nhắc đến Vinh Nhung, biểu cảm trên mặt Vinh Tranh không có gì thay đổi lớn, nhưng ánh mắt rõ ràng có chút vui vẻ.

Tô Nhiên thật sự rất ngạc nhiên.

Khi còn học đại học, Vinh Tranh rất bận rộn. Ngoài giờ lên lớp, hầu như không thấy bóng dáng anh đâu.

Giáo viên phân công họ làm cùng một nhóm.

Mỗi lần có mặt, anh chẳng nói câu nào thừa, trực tiếp hỏi cô – phó nhóm – về tiến độ công việc, sau đó bắt đầu chia nhiệm vụ, yêu cầu mọi người cố gắng hoàn thành đúng hạn.

Cách dùng từ của anh cực kỳ khách sáo. Làm nhóm trưởng, anh cũng là người làm việc chăm chỉ nhất. Thời điểm đó anh còn bận rộn với việc khởi nghiệp bên ngoài. Vì vậy cả nhóm đều liều sống liều chết cố gắng hết sức để hoàn thành bài tập, đến mức miệng khô họng rát không ai dám nói \”không.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.