Dưới gầm bàn, Vinh Nhung đá Giản Dật một cái.
Bị đá một cú khiến cho Giản Dật ngơ ngác.
Chuyện gì đang xảy ra?
Hắn đột nhiên có một con mèo rồi lại sắp nhận nuôi thêm một con nữa?
Dù Giản Dật chẳng hiểu nổi tình huống nhưng cũng không ngăn được khả năng ứng phó của hắn.
Nghe như bạn học này…
Có vẻ như đang muốn bán con mèo Anh lông ngắn xanh của mình và còn muốn hắn mua lại?
Mặc cả sao?
Cái này thì hắn rành lắm!
Nhà Giản Dật mở tiệm hoa.
Từ nhỏ, hắn đã ở bên cạnh bố mẹ xem họ thương lượng với khách hàng thế nào, làm sao để chốt đơn nên ít nhiều hiểu được tâm lý của cả người mua lẫn người bán.
Hắn nghe ra ý định của Đinh Thịnh là muốn nhượng lại con mèo lông ngắn xanh, liền cố tình không tỏ ra quá hứng thú, ngạc nhiên hỏi: \”Hả? Sao lại hỏi thế?\”
\”Tôi… Tôi chỉ muốn hỏi anh có muốn… Không đúng… Có hứng thú không… Cũng không đúng nốt. Ý là, anh có muốn con mèo nhỏ của tôi không?\”
Đinh Thịnh lấy hết dũng khí, nói lắp bắp mãi cuối cùng cũng diễn đạt được ý của mình.
Cậu biết, hỏi một người lạ mới gặp lần đầu xem họ có hứng thú nhận nuôi con mèo của mình hay không có hơi kỳ quặc.
Nhưng cậu thật sự lo lắng, lỡ sau này Tiểu Hôi bị bệnh thì cậu không thể chăm sóc tốt cho nó.
Thật ra lúc vừa rồi cậu ôm mèo chạy đi không phải là không sợ và do dự.
Cậu không có một xu trong túi, vậy cậu có thể ôm mèo đi đâu rồi sau này sẽ thế nào?
Còn chuyện đi học nữa…
Nếu cứ thế này mà bỏ nhà ra đi, có lẽ cậu cũng không thể tiếp tục học nữa.
Ngay cả khi về nhà, nếu mẹ cậu biết cậu ăn cắp tiền thì không bị đánh chết cũng đã may lắm rồi, có lẽ mẹ cũng sẽ không trả tiền học phí cho cậu nữa.
Nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của Giản Dật, Đinh Thịnh bối rối vuốt đầu con mèo Anh lông ngắn xanh.
Tính tình của nó rất ngoan ngoãn, khi Đinh Thịnh vuốt ve, nó liền nhắm mắt lại thoải mái, khe khẽ \”meo\” một tiếng.
Ánh mắt của Giản Dật gần như dính chặt vào con mèo Anh lông ngắn xanh.
A a a!
Thật là một bé mèo dễ thương.
Đinh Thịnh cúi đầu, giọng buồn rầu nói tiếp: \”Mẹ tôi chắc chắn sẽ không đồng ý cho tôi nuôi mèo. Vừa nãy bà đã bắt tôi phải đưa Tiểu Xám đi. Hơn nữa, người đó có khuynh hướng bạo lực, thường xuyên đánh đập tôi và mẹ để trút giận, có khả năng một ngày nào đó sẽ lấy Tiểu Hôi ra để trút giận. Tôi hơi sợ…\”
Giản Dật nghe liền hơi tức giận: \”Nếu ngay cả sự an toàn cơ bản của nó cậu cũng không thể đảm bảo, vậy tại sao cậu còn mua nó về?\”