[Đam Mỹ – Mạt Thế] Mạt Thế Chi Trọng Sinh – Chương 87: Chúng Ta Cùng Một Chỗ Đánh Quái A (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – Mạt Thế] Mạt Thế Chi Trọng Sinh - Chương 87: Chúng Ta Cùng Một Chỗ Đánh Quái A (1)

Ai cũng không thấy rõ Ngao Mộ Thiên đã làm như thế nào, tử lôi trên tay lóe lên, gai đất sắc nhọn lập tức vỡ thành cát, chân Ngao Mộ Thiên không nhúc nhích, chỉ đứng ở giữa đám gai nhọn kia, bình thản nhìn dị năng giả cấp 3, phảng phất như đang nhìn đứa nhỏ nghịch ngợm.

tử lôi: tử = tím, lôi = sấm sét

Thanh niên bị ánh mắt kia nhìn mà buồn bực, nhưng khi nhìn lại gai đất vỡ thành cát, trầm mặc, toàn trường giờ phút này hoàn toàn yên tĩnh, dù sao gai đất dị năng giả cấp 3 lập tức bị nát bấy, cái này nói rõ vị Ngao đoàn trưởng này tất nhiên cao hơn cấp 3, chẳng lẽ! Là cấp 4! Dị năng giả cấp 4 đầu tiên của B thị đã ra đời sao?

Trên tay Ngao Mộ Thiên là lôi cầu màu tím, nguyên tố lôi cầu to lớn khiến cho không khí chung quanh bắt đầu trầm thấp, đợi tụ tập được không sai biệt lắm, sau đó tiện tay ném tới bên chân thanh niên.

\”…\”

Người toàn trường không khỏi nuốt nước miếng, lui về phía sau vài bước, lôi điện ném ra không lớn cũng không mang tạp âm, nhưng đủ sâu, Lăng Cảnh ném tảng đá xuống dưới, nửa ngày mới có tiếng vang rơi xuống đất.

\”Gia nhập chúng tôi không?\” Ngao Mộ Thiên đi đến trước mặt thanh niên, \”Cậu rất không tồi.\”

Hành động của Ngao Mộ Thiên làm những người khác hâm mộ mà ghen tị nhìn thanh niên, có thể được đoàn trưởng tự thân mời a, có bao nhiêu vinh hạnh a, về sau tiến vào cũng nhất định là cán bộ.

Cảm nhận được người khác đỏ mắt, thanh niên kiêu căng gật đầu, \”Được.\” Tuy hắn thua, nhưng so với những người khác thì hắn lợi hại hơn, xem ra đoàn trưởng Hỏa Diễm đoàn biết nhìn người.

Một trường phong ba cứ như vậy bình lặng, Ngao Mộ Thiên lấy ơn báo oán cũng khiến cho nhiều người mộ danh đến gia nhập tổ chức dân gian này.

\”Mộ Thiên, như vậy được không?\” Sau đó bởi vì Dịch Nhiên cũng muốn thay quần áo cho nên hai người về nhà, cậu nhíu mày hỏi, thanh niên kia cũng không phải dễ quản, nếu như là cậu, cậu sẽ giết chết tại chỗ.

Ngao Mộ Thiên thân mật ôm Dịch Nhiên, \”Tiểu Nhiên, nếu như anh ở tại chỗ trở mặt, đối với danh dự đoàn đội không tốt lắm, nhưng nếu như anh không so đo hiềm khích lúc trước ngược lại sẽ được cho là anh nhân nghĩa, hơn nữa, hiện tại thế đạo này vốn là nguy hiểm tứ phía, lúc làm nhiệm vụ gặp phải nguy hiểm chết ở bên ngoài cũng rất bình thường.\”

Nghe được Ngao Mộ Thiên hờ hợt quyết định vận mệnh một người, Dịch Nhiên một hồi hoảng hốt, có lẽ người này mới là đương gia tập đoàn Ngao thị, tại sao mình vốn biết rõ như thế, trong lòng vẫn có chút đau đớn? Mộ Thiên như vậy, lại đối xử với mình rất tốt, mình kiếp trước thật sự là sống trong phúc mà không biết hưởng …

Thấy ánh mắt Dịch Nhiên hoảng hốt khiến Ngao Mộ Thiên càng ôm chặt đối phương, \”Tiểu Nhiên, làm em sợ sao?\” Bất giác, Ngao Mộ Thiên lại quên người trong ngực của hắn, trên tay dính máu không ít hơn hắn.

\”Không có.\” Dịch Nhiên buồn bực lắc đầu, lần nữa xác định mình trước kia chính là cặn bã.

\”Tiểu Nhiên…\” Giãn khoảng cách hai người, trong mắt Ngao Mộ Thiên không thể nghi ngờ là đầy thâm tình.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.