Nhìn cũng không nhìn đám thủ hạ tương lai còn đang trên giáo trường tập luyện, Dịch Nhiên trực tiếp xoay mặt đi về phía cửa quân khu, làm đội trưởng, Dịch Nhiên không thể nghi ngờ là không hợp cách, nhưng đội trưởng này vốn cũng không phải là cậu muốn, có thể nhân cơ hội bị đổi cậu còn cảm tạ trời đất.
\”Thượng tướng, Dịch thiếu tá tùy ý để Đội 7 và Đội 4 quần ẩu, sau đó đi thư viện, gặp ngài Dạ, hiện tại Dịch thiếu tá đã ra khỏi cửa chính quân khu, theo thuộc hạ dự đoán cậu ta hẳn là về nhà.\” Từ Vinh mỗi chữ mỗi câu báo cáo một ngày của Dịch Nhiên, vô ý thức nhìn bên ngoài, mới 3 giờ chiều, hắn là lần đầu tiên gặp được một người vừa mới làm đội trưởng về sớm như vậy.
Thẩm thượng tướng khoát khoát tay, \”Mặc cậu ta đi, Từ Vinh a, đã lựa chọn người này thì phải tin tưởng cậu ta, về sau chuyện của cậu ta không cần báo cáo.\”
\”Dạ.\” Từ Vinh kính chào theo nghi thức quân đội.
\”Thịt heo, hồ tiêu…\” Dịch Nhiên so sánh đồ trên sách với không gina, nói thật, không gian có gì cậu cũng không biết, thường là đụng đến cái gì thì trực tiếp ném trong không gian, mà một đường đến nay cũng chỉ có hai ngày trước mới bắt đầu đem đồ ra bên ngoài, nếu như không phải bên ngoài còn có Ngao Mộ Thiên, phỏng chừng cậu sẽ mỗi ngày gặm bánh bích quy cùng mì tôm.
Trong hộp còn có hai quả trứng gà, ừ, cà chua cũng có, bởi vì cà chua xào trứng gà đơn giản cho nên được Dịch Nhiên liệt vào một trong những món ăn buổi tối.
Mới vừa đi hai bước, lại lui về cầm thêm một quả trứng nữa, súp cà chua trứng gà cũng rất đơn giản a.
Dưới phòng bếp, Ngao Mộ Thiên lúc trở lại liền nhìn thấy Dịch Nhiên ở trong phòng bếp bận rộn, từ buổi sáng hôm đó, vẻ mặt nghiêm túc vì hắn chuẩn bị cơm tối, mang theo ấm áp nhàn nhạt.
Nghe phía sau có thanh âm cửa mở, Dịch Nhiên rất nhanh múc một món ăn ra, quay đầu lại, \”Đã trở lại a.\”
\”A, đã trở lại.\” Ngao Mộ Thiên thay dép lê, đi vào phòng bếp, \”Thơm quá a, Tiểu Nhiên nấu cái gì?\”
Dịch Nhiên một đẩy tay Ngao Mộ Thiên ra, \”Rửa tay, sau đó đi ra ngoài chờ.\”
Hai cái lỗ tai đứng thẳng, Ngao Mộ Thiên ngoan ngoãn rửa tay, sau đó cầm hai cái chén cùng đũa đặt lên bàn.
Nhìn bóng lưng Ngao Mộ Thiên, Dịch Nhiên lắc đầu, cậu còn tưởng rằng khi nào thì trong nhà nuôi đại khuyển?
Không thể không nói Dịch Nhiên rất thông minh, dưới sự hướng dẫn của sách, ba món ăn được cậu nấu ra hình ra dạng, không có dị dạng như lần đầu làm bánh bao.
Ngao Mộ Thiên thấy Dịch Nhiên đem món ăn ra, vội vàng tự xới cơm.
Dịch Nhiên nhìn thịt heo kho tiêu, thoả mãn gật đầu, tiếp nhận cơm, trước thử một món ăn, ừ, không có vị kì quái, ngoại trừ muối bỏ hơi nhiều, quả thực hoàn mỹ vô khuyết, sau đó, thẳng tắp nhìn Ngao Mộ Thiên, trong đôi mắt đen láy tràn đầy \’anh ăn đi anh ăn đi ăn thật ngon ~~\’.
Thiếu chút nữa bật cười, Ngao Mộ Thiên vội vàng xới cơm, hắn là lần đầu tiên thấy Tiểu Nhiên như vậy, bất quá, hắn thích. Hơn nữa dù cho Tiểu Nhiên xào hỏng, đối với hắn mà nói cũng là mỹ vị, bởi vì đây là Tiểu Nhiên nhà hắn vì hắn làm, trước kia ngay cả nằm mơ cũng không dám nghĩ mà bây giờ lại xảy ra, làm cho hắn không chỉ một lần nửa đêm bừng tỉnh cho đến khi thấy bên gối là ai mới chìm vào giấc ngủ.