Cấp 1 và cấp 2, nên nói bọn họ \’nghé con mới đẻ không sợ cọp\’ hay là \’điếc không sợ súng\’ cho nên dám vượt cấp khiêu chiến?
Dịch Nhiên rất có hứng thú nhìn hai người trước mặt, nở nụ cười, cười không có độ ấm nào, khiến cho Hạ Nhu và Tiếu Vũ trong nội tâm một hồi sợ hãi.
Tuy như thế, Dịch Nhiên cũng không có ra tay, mà là thoải mái đi thong thả đến trước mặt bọn họ, Hạ Nhu và Tiếu Vũ đề phòng, chỉ sợ Dịch Nhiên đột nhiên làm khó dễ, dù không thừa nhận, đối phương cũng là treo danh hiệu cấp trên, tùy thời có thể quan báo tư thù.
Dịch Nhiên thế nhưng chỉ khiêu mi, đối với đám kia đang yên lặng theo dõi kỳ biến nói, \”Còn có ai không phục? Nói trước, hiện tại không có, về sau tôi liền không đếm xỉa tới các người.\”
Hai tay vòng trước ngực, nếu như thân thể cao thêm chút nữa, chính là tiêu chuẩn bễ nghễ (nhìn bằng nửa con mắt).
Dịch Nhiên câu này triệt để phá hủy lý trí của bọn hắn, ngoại trừ bọn người Vu Đồng, còn có hán tử lúc trước đã bị thương, những người còn lại đều đi phía trước một bước, nhìn về phía Dịch Nhiên, trong mắt là cơn tức rõ rệt, không, còn có người không có đi ra, người nọ chính là mặt thẹo lúc trước ở dị năng đại lâu chắn qua đao của cậu, Dịch Nhiên co lại khóe miệng, tuy lúc trước người này lưu cho cậu ấn tượng rất là ác liệt, nhưng hôm nay thật ra vô cùng biết điều, biết mình đánh không lại sẽ không thừa dịp nhiều người đi lên, nếu không phải vậy, Dịch Nhiên không ngại mượn người này khai đao.
\”Chỉ nhiêu đây?\” Dịch Nhiên trong lời nói mang theo khinh thị, sau khi cùng Ngao Mộ Thiên một chỗ, được hắn thương yêu nên lại trở về tính tình đại thiếu gia.
Bị khinh thị kích thích, lửa giận của mọi người càng cao, được rồi, có lẽ bọn họ đánh không lại, nhưng bị người như thế khinh thị còn không phản kích, mình còn là nam (nữ) nhân sao?
Lúc này Thẩm thượng tướng đột nhiên vui tươi hớn hở nói, \”Nếu có người đem Dịch Nhiên đả bại, như vậy người đó chính là đội trưởng Đội 7.\”
Lời này vừa ra, hơn bảy mươi ánh mắt lập tức đen sáng, phải biết rằng, chỉ cần lên làm đội trưởng thì tự động là quân hàm Thiếu tá, phúc lợi đãi ngộ cũng sẽ tốt hơn nhiều, đối với đại bộ phận người bởi vì đãi ngộ mà vào đội ngũ Dị năng giả Quốc gia mà nói, lời Thẩm thượng tướng nói so với Dịch Nhiên hấp dẫn hơn nhiều.
\”Ngươi.\” Dịch Nhiên đột nhiên chỉ vào mặt thẹo kia, \”Không cùng lên sao?\”
Không hiểu sao bị điểm danh mặt thẹo lui ra phía sau một bước, lắc đầu, \”Dịch đội, tôi phục cậu.\”
\”Thắng chính là đội trưởng a ~~\”
Mặt thẹo lúc này lui vài bước, \”Tôi thật sự phục.\” Dù cho đánh hội đồng thắng, nhưng chỉ cần đánh đơn là mình liền thua.
Không có ý nghĩa, ý nghĩ rất muốn đánh đối phương dừng lại, Dịch Nhiên rốt cục bỏ tâm tính ngây thơ qua một bên, bẻ khớp tay, \”Đến đây đi!\”
Phảng phất như phát lệnh, tiếng nói vừa dứt, các loại dị năng đầu tiên đánh về phía Dịch Nhiên, nhưng cơ hồ mọi người đều sắc mặt trắng nhợt, bọn họ bị tức giận cùng danh lợi xông váng đầu, hoàn toàn không có nương tay, mà mười mấy phong nhận, hỏa cầu, thủy cầu đánh qua, đối phương còn có cơ hội sống sao?