Cẩn thận đem Dịch Nhiên đặt trên giường, thân thể trắng nõn được tấm trải giường màu lam làm nổi bật lên, phá lệ hấp dẫn, Ngao Mộ Thiên kéo tay Dịch Nhiên che khuất con mắt chính mình, hắn thích Dịch Nhiên nhìn hắn, thích trong mắt Dịch Nhiên chỉ có hắn.
Dịch Nhiên bị Ngao Mộ Thiên nhìn không được tự nhiên, hơn nữa lúc nãy hôn sâu làm cho môi bây giờ còn sưng đỏ, cho nên cả người thoạt nhìn phấn đỏ rừng rực.
Ngao Mộ Thiên hai ba cái cởi quần áo ướt đẫm trên người, cúi đầu xuống, nhìn thật sâu hai con người diễm lệ của Dịch Nhiên, \”Tiểu Nhiên, vĩnh viễn đừng rời bỏ anh.\”
Như một tín đồ hôn lên cái trán trơn bóng của Dịch Nhiên, lông mi run rẩy, mũi thẳng tắp, cho đến đôi môi còn sưng đỏ, cùng cuồng bạo lúc trước bất đồng, lần này lại nhẹ như lông vũ, ngậm lấy môi đối phương, khẽ cắn, liếm qua, đầu lưỡi thăm dò vào trong môi không buông tha từng không gian, trên lợi, hàm răng, dưới lưỡi, từng cái không buông tha, đương nhiên đặc biệt chính là đầu lưỡi, cuốn lấy cái lưỡi của đối phương có ý đồ né tránh, không cho phép đối phương né ra, em là của anh…
\”A…\” Dịch Nhiên rên rỉ, thanh âm đặc biệt thấp, nghe như gió nhẹ lướt qua, nếu không lưu ý, căn bản sẽ không nghe thấy.
Bị tiếng rên rỉ rất nhỏ làm nội tâm xao động, Ngao Mộ Thiên có thể cảm giác được hạ thân sưng lên, muốn cứ như vậy xông vào, nhưng không được, Tiểu Nhiên không có chuẩn bị tốt, hắn không thể lỗ mãng như vậy.
Tay Dịch Nhiên bị Ngao Mộ Thiên kéo lên đỉnh đầu, điều này làm cho cậu thấy rất rõ thân thể của mình trong đôi mắt nóng rực của đối phương, xích lõa giống như trẻ mới sinh, không hề che đậy, điều này làm cho cậu toàn thân càng hồng.
Từ cằm trượt xuống, khẽ cắn hầu kết Dịch Nhiên, làm nam nhân dưới thân toàn thân run rẩy, Ngao Mộ Thiên trầm thấp cười, hắn thích cảm giác đem Tiểu Nhiên hoàn toàn khống chế.
Liếm qua xương quai xanh khêu gợi, cực lực lưu lại ô mai mê người, sau đó là…
Ngao Mộ Thiên trong mắt tối lại một mảnh, trước ngực hai khỏa đỏ thẫm nhô lên, bởi vì bạo lộ trong không khí mà có chút đứng thẳng, cúi đầu ngậm lấy viên bên trái, như trẻ con mút sữa, mà tay phải thì xoa một viên khác, vê vê nhu nhu, vuốt ve làm tiểu điểm toàn bộ sưng đỏ lên.
\”A a… Không…\” Thở dốc mang theo một chút cầu xin tha thứ, trước ngực bị đùa bỡn đau đớn, Dịch Nhiên nâng lên muốn đem Ngao Mộ Thiên đá văng ra, lại bị đối phương đi trước một bước, cả người chen chúc ngăn chặn, Dịch Nhiên hai chân vô lực tách ra.
Ngao Mộ Thiên cũng biết chơi tiếp thì không ổn, không cam lòng hôn lại hôn hai điểm đỏ, xuống bụng, duỗi tay đùa tiểu Dịch Nhiên, bị ngón tay thô ráp đùa bỡn nơi yếu ớt, chậm rãi nâng cao, Ngao Mộ Thiên cúi đầu xuống, từ hai quả cầu đến đầu đỉnh, từng bộ phận liếm qua.
Dịch Nhiên chỉ cảm thấy hạ thân bị một cái ôn nhuận gì đó bao bọc, nghiêng đầu nhìn, đúng lúc trông thấy Ngao Mộ Thiên cúi đầu liếm láp cậu, Dịch Nhiên mặt càng đỏ hơn, nhắm mắt lại, nhưng làm sao cũng quên không được hình ảnh kia…