Đá liên tục bay đến đánh tang thi ở phía trước, Liễu Hy trên mặt đầy mồ hôi, nhưng không có đưa tay lau.
Mạc Phi Liên được hắn hộ ở sau người, trên người tất cả đều là vết thương, miệng vết thương có thể thấy xương trắng, đó là khi tránh né tang thi cấp 5 bị một tang thi khác trảo bị thương, bất quá khá tốt chính là, ngoại trừ tang thi cao lớn này, còn lại đều là dưới cấp 2, cho nên dù bị thương cũng sẽ không khiến cho Mạc Phi Liên dị năng giả cấp 3 biến dị.
Tang thi tùy ý để đá đánh trên người nó, chỉ để lại một vết trầy nhỏ hẹp dài, duỗi tay dài ra, bắt lấy một thể năng dị năng giả, tay bẻ một cái, người sống sờ sờ bị bẻ gãy cổ, tủy não bị hút.
Tận mắt nhìn thấy đồng đội kề vai chiến đấu cứ như vậy chết làm cho Lăng Cảnh bi phẫn không thôi, nhưng băng nhận trên tay đánh qua căn bản không tạo thành bất cứ thương tổn gì.
Vu Đồng phát ra một cái hỏa cầu, tang thi xoay đầu đi, thoải mái né tránh, ném thi thể bị hút sạch tủy não, quẹt miệng, vừa muốn duỗi tay đi bắt một dị năng giả khác.
Trâu Trưng tốc độ nhanh hơn, một đao bổ về phía tang thi đang duỗi tay ra.
Tang thi vẫy vẫy móng vuốt, Trâu Trưng bị văng thật xa, mắt thấy đụng vào trên cây, Trâu Trưng dùng tay bảo vệ thân thể, bính một tiếng đụng vào trên cây, Trâu Trưng rơi trên mặt đất.
Còn có một nhóm người thì đang thanh lý tang thi khác, bởi vì nhật thực nên tang thi biến dị, cho nên bọn họ gặp được phần lớn đều là tang thi cấp 1 hoặc cấp 2, thậm chí tang thi cấp 3, tốc độ, lực lượng đều so với trước kia tăng lên gấp đôi, chúng nó chặn xe tải, lôi kéo, xe tải mắc kẹt giữa đàn tang thi, khiến cho bọn hắn không thể không xuống.
Tang thi không hề cảm giác đau, tre già măng mọc, tuy bọn họ miễn cưỡng ổn định, nhưng cũng thở hổn hển, tang thi cao lớn trước kia gặp ở trên đường cũng đuổi theo, rõ ràng bọn họ đã đi đường vòng lại không nghĩ rằng còn sẽ gặp lại, điều này làm cho mọi người không thể không thán lên tiếng không may.
Bởi vì xe tải bị tang thi ngăn chặn cho nên không cách nào ngồi xe rời đi, bọn họ đành phải nghênh chiến, Mạc Phi Liên là người thứ nhất động thủ, kết quả còn chưa có làm gì đã bị tang thi ném vào giữa bầy tang thi, tuy kịp thời phản ứng, lôi điện liên tục phát ra, nhưng là ngăn không được bầy tang thi công kích.
Mạc Phi Liên một cước đá văng một tang thi, trên tay cũng không ngừng, lôi điện tụ tập, đánh tới một tang thi có ý đồ cắn mình.
Cánh tay phải đau xót, một vết trảo màu đỏ xuất hiện, Mạc Phi Liên vội vàng đem tang thi trảo mình giết, trên lưng lại đau xót.
Tang thi càng ngày càng gần, mắt thấy muốn đem Mạc Phi Liên bao phủ, một loạt đá bay xuyên qua đầu tang thi, Phỉ Phỉ tiến lên nhanh chóng giết chết mấy cái còn lại, sau đó đem Mạc Phi Liên đến bên người Liễu Hy.
Cũng chưa kịp kiểm tra vết thương trên người Mạc Phi Liên, Liễu Hy trầm giọng nói, \”Lý Nhất, Thước Mị, Trạm Lam, Đường Bộ phụ trách tang thi bên ngoài, không thể để cho bọn nó tới gần, còn lại theo tôi tùy thời tiếp viện.\”