[Đam Mỹ – Mạt Thế] Mạt Thế Chi Trọng Sinh – Chương 67: Vô Đề – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – Mạt Thế] Mạt Thế Chi Trọng Sinh - Chương 67: Vô Đề

Dịch Nhiên xuyên qua nội thành đi đến ngoại thành, sau khi đi ra khỏi quân đội thì trực tiếp đi đến chỗ Ngao Mộ Thiên.

Lời Thẩm thượng tướng làm cho cậu bắt đầu do dự, cậu đương nhiên biết rõ vì sao đối phương nói ra nhiều điều kiện có lợi như vậy, chỉ là vì muốn cậu gia nhập, bởi vì cậu rất lợi hại.

Khi lợi hại ở trình độ nào đó, cấp trên trước tiên nghĩ chính là lôi kéo, tiếp theo là hủy diệt, không có người nguyện ý nhìn dưới mình có quả bom hẹn giờ, chủ nghĩa anh hùng gì đó chỉ là huyễn tưởng do con người nghĩ ra, đối với lợi hại vượt qua tưởng tượng tồn tại, nhân loại cho ra phản ứng là hâm mộ, kính nể, càng nhiều chính là ghen ghét.

Cho nên nếu như lần này mình cự tuyệt, chỉ sợ kế tiếp chính là ra lệnh hủy diệt mình, tuy hiện tại bên ngoài có tang thi, nhưng bên trong không an ổn so với tang thi thì đáng sợ hơn.

Mà chính mình đi chỗ đó chỉ sợ là chiêu bài a, đội ngũ dị năng giả quốc gia có dị năng giả cấp 4, dù gì cũng là mánh lới hấp dẫn người…

Chậc, hay là cùng Mộ Thiên thương lượng a, không tự giác, Dịch Nhiên bắt đầu nghĩ tới Ngao Mộ Thiên, vì vậy bước nhanh hơn.

Đến nhà Ngao Mộ Thiên, bên trong không có ai, về phần chìa khóa, khụ, lúc cậu ôm Mộ Thiên thì thuận tay cầm = =

Đẩy ra cửa phòng ngủ, nam nhân ngủ trên giường hai mắt nhắm nghiền, nhìn kỹ mới phát hiện lông mi Mộ Thiên kỳ thật rất dài, chỉ là đường cong khuôn mặt của hắn quá kiên cường cho nên xem nhẹ chi tiết mềm mại, tôn lên suất khí tuấn dật.

Dịch Nhiên phát hiện, cậu trước kia bỏ lỡ rất nhiều, thậm chí cho tới bây giờ đều không có nhìn kỹ ngũ quan Ngao Mộ Thiên, hai mắt đóng chặt, có lẽ là thức đêm quá nhiều, mắt có chút quầng thâm, lúc mở ra thì sẽ phát hiện bên trong thâm tình và sủng nịch không cách nào che giấu, cái mũi cao, phía dưới còn mấy cọng râu nhàn nhạt, Dịch Nhiên nghịch ngợm sờ sờ khóe miệng, lôi thôi lếch thếch a ~~ xuống dưới chính là đôi môi kiên nghị, màu không đậm nhưng rất hoàn mỹ, có lẽ là tận thế quá vất vả, cả người thoạt nhìn so với trước kia đen hơn.

Vì sao một người hoàn mỹ như vậy sẽ thích mình? Đừng nói những người khác không nghĩ ra, chính mình cũng nghĩ không thông, bất quá không nghĩ ra thì không nghĩ ra a, đã quyết định, tôi sẽ cùng anh đi hết đời.

Chỉ là…

Trong mắt Dịch Nhiên lóe lên ánh sáng, khi cậu thật vất vả nấu xong cháo, khụ, gạo và thịt là trong phòng có, về phần tại sao cậu biết làm, đó là bởi vì cậu đã từng thấy qua người khác nấu, cậu không phải \’sát thủ phòng bếp\’, cho nên tuy lần đầu tiên nấu bỏ muối nhiều chút, nhưng nên chín vẫn là chín.

Xấu hổ lại ấm áp, vốn Dịch Nhiên tính toán mang Ngao Mộ Thiên đi gặp Vu Đồng bọn họ, dù sao năng lực Vu Đồng bọn họ không tệ, hơn nữa nếu như bọn họ không có nơi đi thì có thể gia nhập Hỏa Diễm đoàn, mà ở khách sạn nhỏ cũng không phải là kế lâu dài.

Nhưng có người vào nhà Mộ Thiên, trong đó còn có thiếu niên làm cậu khó chịu, đương nhiên nguyên nhân không vui lại bị Dịch Nhiên bỏ qua —— người khác có chìa khóa nhà Mộ Thiên.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.