\”Hay là để tôi nói đi.\” Lão Hàn đi lên giữ chặt Lăng Cảnh, em trai này của hắn, nói dễ nghe thì là sáng sủa hoạt bát, nói khó nghe thì không biết nhìn sắc mặt người khác, \”Tiểu Cảnh bị người đánh ngất xỉu, tôi mới biết toàn diện.\”
Bị người đánh ngất xỉu? Không biết vì cái gì, Ngao Mộ Thiên cảm thấy chỗ bị Tiểu Nhiên đánh lại bắt đầu đau đớn…
Ngày đó…
Bị Dịch Nhiên nói một câu làm nghẹn, cái trán Lãnh Dịch nổi gân xanh, được rồi, có lẽ thằng nhóc này công phu trên giường cũng được, nhưng lời nói quá ác độc, chờ ta thắng, việc làm đầu tiên là cắt đầu lưỡi thằng nhóc này!
Không đợi Dịch Nhiên chuẩn bị cho tốt, tập trung tinh thần lực, xuất hiện đi, bảo bối của ta!
Lôi đài một hồi lay động, sau đó là thanh âm đứt gãy, vô số cây màu lục chui ra, sau đó nhanh chóng kéo dài hình thành trường đằng, xoay mặt về phía Dịch Nhiên quấn đi.
Thực vật hệ? Sau khi gặp qua Trương Đại Minh, Dịch Nhiên sẽ không lại cố hủ cho rằng chỉ có 3 loại dị năng hệ, cho nên tuy dị năng Lãnh Dịch hiếm thấy nhưng cũng chỉ là làm cho cậu kinh ngạc một tý, sau đó liền khôi phục bình thường.
Một tay chống đỡ, tránh thoát một cái trường đằng công kích, sau đó, lại tránh thoát một cái trường đằng khác…
\”Tốc độ thật nhanh, bất quá ta thích ~~\” Liếm liếm khóe miệng, Lãnh Dịch nhìn thân ảnh chớp động ở giữa vô số trường đằng, trong mắt âm tàn dị thường, người nam nhân này, gã nhất định phải thu phục, thời điểm nhìn cậu ta quỳ gối dưới chân cầu xin tha thứ khẳng định rất sướng ~~
Nghiêng mắt nhìn, trong mắt Lãnh Dịch trần trụi dục vọng, Dịch Nhiên đáy lòng chán ghét, đây là lần đầu tiên cậu chán ghét một người như vậy, về phần Khanh Nhược Tuyết, không phải chán ghét mà là hận.
Ngân quang lóe lên, đao luôn được Dịch Nhiên cầm trên tay bắt đầu phát huy tác dụng, mỗi lần huy động một lần thì chém rơi một cây đằng màu lục, trên mặt đất chất lỏng màu lục chảy ra càng nhiều, trường đằng lục sắc ở trên lôi đài vũ động cũng càng ít.
Đối với thực vật hệ, lửa là thiên địch của bọn nó, nhưng tốc độ cũng không phải dễ trêu, nhanh chóng lóe lên, dưới đao vừa dùng lực, lại một cây đằng lục sắc rơi trên mặt đất.
Thấy Dịch Nhiên tới gần, Lãnh Dịch không có chân tay luống cuống cũng không còn tâm tình trêu chọc đối phương, mà là ngưng trọng lên, huy chương của thằng nhóc kia là cấp 1 phải không? Nhưng tại sao chỉ với 1 đao đã chém đứt đằng mộc của ta? Đáng sợ hơn là, vì sao chém nhiều như vậy còn không thấy mệt mỏi? Mà ngay cả Ngao Mộ Thiên, gã cá là đối phương phá không được đằng trận lục sắc của mình, thằng nhóc này rốt cuộc bao nhiêu cấp?
So với người trên lôi đài, người ở dưới lôi đài chỉ thấy thân ảnh Dịch Nhiên như quỷ mị hư vô, mỗi lần trên tay lóe lên ngân nguyệt, thì có một đằng mộc lục sắc rơi xuống, thoải mái nhàn nhã dạo chơi làm cho người ta cảm thấy tựa hồ Lãnh Dịch cũng không phải rất lợi hại, có lẽ mình cũng có thể a…