Tới gần B thị, liền bị rung động bởi hào khí nồng đậm, trên tường thành cao 10m dính đầy vết máu màu đỏ, cho thấy giai đoạn chiến đấu trước đó thảm thiết ra sao, giờ phút này người bảo vệ gác ở cửa thành hạ cầu cho mọi người qua sông, đoàn người qua cầu, một nam nhân mặc áo khoác trắng ngăn bọn họ lại, \”Trước tiếp nhận kiểm tra đo lường.\”
Dịch Nhiên bọn họ hiểu, không làm theo thì những quân nhân bên cạnh cầm súng thật đạn thật cũng không phải ngồi không, vì vậy ngoan ngoãn tiếp nhận kiểm tra đo lường.
B thị so với N thị thì phương pháp kiểm tra đo lường tiên tiến nhiều hơn, lấy máu, sau đó bỏ máu vào nước thuốc nào đó, chỉ cần không thay đổi màu sắc thì nói lên không có lây nhiễm, mà đổi màu thì bị lây nhiễm.
Ban đầu bọn họ còn rất hoài nghi, cho đến khi phía trước một người máu đổi màu không bao lâu thì té trên mặt đất, run rẩy đứng dậy, ngón tay nhọn dài mắt lồi ra, sau đó bị hai bên quân nhân 1 súng bắn chết, bọn họ mới tin, bởi vì bạn của người biến thành tang thi nói một câu, \”Chúng tôi có giết tang thi 5 tiếng trước…\”
Dị năng giả có 6 tiếng đồng hồ ủ bệnh.
Rất may mắn đám người bọn họ không có một ai có máu đổi màu, thuận lợi thông qua kiểm tra đo lường, sau đó…
Lúc này một nữ nhân mặc quần áo màu lam thẳng tắp đi đến trước mặt Vưu Dũ và Nhan Diễm, \”Đem đồ trong không gian lấy ra.\”
\”!!\” Dịch Nhiên nhanh chóng nhìn qua, sao bọn họ biết Vưu Dũ cùng Nhan Diễm có không gian, còn không gian của mình…
Tay phải siết chặt, nếu chỉ là giao vật tư cậu sẽ không nói cái gì, nhưng nếu như nhìn ra không gian cậu dị thường, Dịch Nhiên tính toán trước tiên diệt khẩu sau đó chạy trốn.
Vưu Dũ nhìn Dịch Nhiên, Dịch Nhiên gật gật đầu, dân không cùng quan đấu, thường là như thế, vì vậy Vưu Dũ bắt đầu chậm rãi từ trong không gian đem đồ ra, một rương mì tôm, nửa bình nước khoáng… Ngay cả đồ dùng cá nhân của con gái cũng đem ra…
Nữ nhân áo lam nhìn máy tính bên cạnh, gật gật đầu, sau đó nhìn về phía Nhan Diễm.
Nhan Diễm lục lọi nửa ngày, xuất ra nửa túi bánh bích quy, \”Không còn.\”
Nữ nhân áo lam lại nhìn máy tính, lạnh lùng nói, \”Còn.\”
Vừa nghe lời này, quân nhân bên cạnh lập tức giơ súng nhắm vào Nhan Diễm, Nhan Diễm sợ tới mức lập tức đem nửa bình nước lấy ra, khóc ròng nói, \”Thật không còn.\”
\”Ở B thị, tư tàng chính là tử tội.\” Báo cho bọn họ một tiếng, nữ nhân gật gật đầu, sau đó những quân nhân buông súng, Nhan Diễm vội vàng co lại đến cuối cùng.
Một người trung niên mập lùn đi ra, sau khi lấy 2/3 thức ăn, ném cho bọn họ 5 tờ giấy chứng nhận ở ngoại thành, \”Xét thấy các người nộp lên trên số lượng thức ăn không ít, cho phép năm người trong các ngươi trở thành cư dân ngoại thành, mỗi ngày có thể lĩnh ba cái bánh bao.\”
Ở phía sau bọn họ, mọi người vẻ mặt hâm mộ nhìn giấy chứng nhận ở ngoại thành, phải biết rằng, bởi vì từ bên ngoài đến đầu nhập càng ngày càng nhiều, cho nên B thị bắt đầu không chào đón người ngoài, dù sao thức ăn cũng không nhiều, nếu như đều chia, lỡ thức ăn không đủ thì sao?