Người càng khẩn trương sẽ càng hỗn loạn, tỷ như hiện tại người ở đuôi thuyền, đặc biệt là những dị năng giả tâm lý không kiên định, bọn họ bắt đầu lui về phía sau, bắt đầu sợ hãi, bắt đầu muốn trốn ở sau lưng người khác…
\”A!\” Lại hét thảm một tiếng, nước càng đỏ, có người bắt đầu nhanh chân bỏ chạy.
\”Đừng có chạy lung tung!\” Dịch Nhiên biết rõ giờ phút này cậu nếu không nói gì đó chỉ sợ mình cũng sống không nổi, không phải là bị tang thi cá ăn chính là bị bọn ngu xuẩn này liên lụy hoặc là bị bọn họ lấy làm lá chắn, vô luận loại nào cậu cũng không chịu đựng được, cho nên, trước khi tình thế chuyển biến xấu cậu phải ngăn cản hết thảy.
Dịch Nhiên bạo lực lúc trước đã ăn sâu vào nhân tâm, cho nên những người sợ hãi đang lui về phía sau bắt đầu dừng chân lại.
\”Ai chạy lung tung tôi liền đá xuống nước!\” Khí tràng toàn bộ triển khai, khí thế khiếp người ngược lại khiến cho cảm giác căng thẳng giảm đi không ít.
Không tự giác, bị khí thế kia ảnh hưởng, đám người kia bắt đầu không khỏi nhìn về Dịch Nhiên dựa dẫm.
\”…\” Có lẽ có 1 số người trời sinh có thể làm cho người tin phục, có lẽ có 1 số người ở trong lúc nguy nan mới có thể bộc phát ra tính chất đặc biệt của người lãnh đạo, mà Dịch Nhiên hiển nhiên là trong số đó, Liễu Hy nhìn Dịch Nhiên đứng ở đuôi thuyền, nghiêm nghị đoạn tuyệt, mang theo khí thế phá hủy hết thảy.
Dịch Nhiên không đếm xỉa tới những người kia, cậu đang chuyên chú nhìn mặt nước, cá này nhất định phải giải quyết, cho dù là vì mình!
Đuôi cá đột nhiên lần nữa phá mặt nước đi ra, thế tới rất nhanh, nhưng Dịch Nhiên nhanh hơn, ai cũng không có thấy rõ cái gì, đuôi cá lộ trên mặt nước giãy dụa, phát ra thanh âm \’bành bạch\’.
Lúc này người trên thuyền mới phát hiện, chỗ mặt nước tang thi cá xuất hiện đông lạnh thành băng, tang thi cá bị đông cứng ở bên trong, dưới không bơi xuống được, trên không nhảy lên được.
\”Đừng phát ngốc ở đó, dùng dị năng!\”
Vừa nghe Dịch Nhiên nói, các loại dị năng đánh tang thi cá không thể nhúc nhích kia, cá bị đánh trúng nát bấy, cuối cùng kéo đầu cá dưới mặt băng lên, đào ra một khối tinh thạch cấp 3, Dịch Nhiên mặt không đổi sắc tịch thu, mọi người không dám có dị nghị.
Không đợi mọi người bình tĩnh lại, phía trước đột nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết, Liễu Hy biến sắc, xông vào buồng nhỏ trên tàu.
Dịch Nhiên ý bảo Thước Mị và Vu Đồng mang theo những người còn lại canh giữ ở chỗ này, cậu cũng chạy vào buồng nhỏ trên tàu, đi qua buồng nhỏ trên tàu chính là đầu thuyền.
Vừa nhìn mặt nước, cả kinh, cùng ba đại tang thi cá ở đuôi thuyền bất đồng, đầu thuyền là một đám cá ăn thịt người dài 20cm, mắt đỏ răng cưa, rậm rạp chằng chịt, tản ra mùi thối của thi thể làm cho người buồn nôn.
Bầy cá quay cuồng, mặt nước nhuộm thành màu đỏ, ngoại trừ thi thể tang thi cá còn có phần còn lại của chân tay con người đã bị gặm thành mảnh nhỏ, thỉnh thoảng có tang thi cá ăn thịt người nhảy lên thuyền, cắn về thức ăn ở trước mắt nó.