Hạt châu hình tròn trên tay phát ra ánh sáng nhàn nhạt, tia sáng yếu ớt làm Dịch Nhiên hắc tuyến khó hiểu.
Hạt châu này, là từ trong đầu Khanh Nhược Tuyết lấy ra, đây cũng là nguyên nhân cậu cho cô ta uống nước màu lam.
Tang thi tiến hóa trong đầu sẽ xuất hiện tinh thạch, động vật bị lây nhiễm trong đầu sẽ xuất hiện thú hạch, như vậy dị năng giả thì sao? Một người có dị năng giả hoàn toàn bất đồng với người khác như cậu?
Cho nên, Khanh Nhược Tuyết chính là vật thí nghiệm.
Thật không nghĩ tới, trong đầu Khanh Nhược Tuyết có thứ gì đó thật, kim quang chói mắt, thoạt nhìn giống như là kim đan trong tiểu thuyết tu chân, nhưng Khanh Nhược Tuyết uống xong nước suối không bao lâu thì có khỏa đan dược như vậy, còn kim đan là tu luyện mấy trăm năm mới có phải không? Cho nên, đây chỉ là hình dạng khác của tinh thạch, Dịch Nhiên đặt tên là dị đan.
Loại vật này, mình cũng hẳn là có a…
Dịch Nhiên sờ sờ đầu của mình, ấn cái ót, cậu ở chỗ này của nữ nhân móc ra dị đan, có lẽ sẽ có một ngày sẽ có người mở đầu cậu phát hiện dị đan bên trong…
Dịch Nhiên tự giễu một tiếng, sống lại, cậu ngược lại so với đời trước nghĩ nhiều hơn.
Bất quá… Cũng không biết trong đầu những dị năng giả kia có hay không, nếu có thì đương nhiên tốt, mình sẽ không phải ngoại tộc, nếu như không có… Xem ra ngày nào đó còn phải đi tìm dị năng giả nhìn một chút…
Dịch Nhiên giơ dị đan lên cao, cậu đã thử bỏ dị đan vào trong con suối, lại bị con suối phun ra, xem ra là không thể tiến hóa thành năng lượng. Bất quá vạn vật tồn tại tất có chỗ dùng, tuy hiện tại vô dụng nhưng không có nghĩa là về sau vô dụng, cho nên Dịch Nhiên vẫn là đem viên dị đan này thả lại không gian.
Nhìn thời gian, nên thức dậy, đổi tốt quần áo, Dịch Nhiên đi ra phòng ngủ.
\”Dịch ca! Dịch ca!\” Khi Dịch Nhiên vừa rửa mặt xong, Vu Đồng cầm chén cháo vọt lên, \”Dịch ca, nghe nói Khanh Nhược Tuyết chết!!\”
Dịch Nhiên bình tĩnh tiếp nhận cháo, xuất ra thìa, bắt đầu dùng bữa sáng.
Chứng kiến Dịch Nhiên như vậy, Vu Đồng bội phục nói, không hổ là Dịch ca, nghe được tin tức này một chút cũng không kinh ngạc, quả thực không phải người!
Dịch Nhiên đương nhiên không kinh ngạc, thủ phạm, là cậu…
\”Nghe nói là Lý Kiến Lạc bởi vì cầu ái không thành, cho nên giết chết Khanh Nhược Tuyết.\” Trạm Lam đi theo Vu Đồng tiến đến, nhìn Dịch Nhiên, sau đó kiêu ngạo quay mặt qua chỗ khác, hắn còn chưa có nguôi giận.
Bởi vì Dịch Nhiên thuộc tính là thụ, Trạm Lam thuộc tính cũng là thụ, thụ thụ tương khắc, cho nên đối với kiêu ngạo Trạm Lam, Dịch Nhiên lựa chọn trực tiếp coi thường, cho nên Trạm Lam lại một lần nữa bị Dịch Nhiên chọc giận, hừm một tiếng ra khỏi phòng, thiệt thòi ta còn hảo tâm đến nói cho ngươi biết tin tức này!
Vu Đồng không thể làm gì được giơ tay đầu hàng, vì sao lại thành cái dạng này?
Tuy Trạm Lam tùy hứng có khi còn có thể khóc, nhưng tốt xấu là người cùng một phòng, Dịch ca phải thông cảm nha, bất quá muốn hắn đi khuyên Dịch Nhiên hắn thật không dám, hắn vẫn là có rảnh thì đi khuyên Trạm Lam.