Môi mỏng phát ra rên rỉ mê người, ánh mắt phẫn nộ giờ phút này quyến rũ vạn phần…
Lướt qua làn da trắng nõn, lưu luyến hai điểm đỏ thẫm ở trước ngực, nam nhân trêu chọc thân dưới của người nào đó.
Nam nhân cười cười, thanh âm trầm thấp tại lúc này phá lệ mập mờ.
Thân dưới trầm xuống, ánh mắt mê ly thở nhẹ một tiếng, vô ý thức ôm lấy nam nhân.
Nam nhân tốc độ càng nhanh.
\”Linh linh linh ~~ \”
Tiếng chuông chói tai đánh thức nam nhân đang ngủ mơ, Ngao Mộ Thiên thấp giọng chửi một tiếng, cầm lấy điện thoại, \”Lăng Cảnh, tốt nhất là cậu có chuyện quan trọng.\”
Đầu bên kia điện thoại, tâm Lăng Cảnh nhảy dựng, ách, cơn tức lão đại sao lớn như vậy, chẳng lẽ chưa thỏa mãn dục vọng, \”Lão đại, Lữ Hàng nói, có một nhiệm vụ thích hợp chúng ta, muốn chúng ta tranh thủ thời gian đi nhận.\”
\”Vậy cậu đi xem, thích hợp thì nhận.\” Ngao Mộ Thiên công đạo xong liền cúp điện thoại, B thị ở ngày thứ 5 đã bắt đầu sử dụng điện thoại kiểu mới, đương nhiên, không miễn phí, đổi bằng hai tinh thạch bậc 2, bất quá vì thông tin thuận tiện, hắn vẫn mua cho vài người trong đội, nếu như Tiểu Nhiên cũng có thì tốt rồi, như vậy có thể biết rõ em ấy đến đâu…
Vừa nghĩ tới Tiểu Nhiên, Ngao Mộ Thiên liền nhớ lại mộng xuân buổi sáng, sau đó dưới bụng xiết chặt, nhanh chóng đứng dậy vào phòng tắm, một hồi lâu thay xong quần áo liền đi ra, cau mày cầm ga giường ném vào trong máy giặt, xuất tinh trong mơ thật đúng là không thích hợp tuổi của hắn.
Ra khỏi phòng ngủ, thì thấy Kiều Lân đang chuẩn bị bữa sáng, khuôn mặt cùng Tiểu Nhiên có ba phần tương tự, Ngao Mộ Thiên một hồi hoảng hốt.
\”Mộ Thiên ca, anh đã tỉnh a?\” Kiều Lân trông thấy Ngao Mộ Thiên đứng ở cửa phòng ngủ, cao hứng nói, \”Mộ Thiên ca, em hôm nay làm bánh quẩy, còn có sữa đậu nành, anh nếm thử hương vị như thế nào?\”
… Dù sao không phải cùng một người, Tiểu Nhiên nhà của mình chính là mười ngón tay không dính nước, Tiểu Nhiên nhà của mình trời sinh nên được hắn sủng ái ngồi ở đó hưởng thụ, Ngao Mộ Thiên cười cười, \”Tôi rửa mặt trước.\”
\”Dạ.\” Kiều Lân cao hứng đáp ứng.
Kiều Lân, chính là thiếu niên được cứu trong hành động lần đầu của hắn mà Lữ Hàng trêu ghẹo muốn Ngao Mộ Thiên nhận lấy, lại không nghĩ rằng, cuối cùng Ngao Mộ Thiên vẫn chứa chấp hắn.
Ngày đó, đoàn người Ngao Mộ Thiên giết hết tang thi trở về, lúc đi ngang qua ngoại thành, trong hẻm nhỏ âm u truyền ra tiếng kêu cứu yếu ớt, cái này ở tận thế rất bình thường, cho nên Ngao Mộ Thiên cũng không có muốn đi cứu, nhưng ngẫu nhiên thoáng nhìn, trông thấy thiếu niên bị đặt ở dưới thân nam nhân là khuôn mặt quen thuộc, làm cho Ngao Mộ Thiên tâm cả kinh, cũng không đợi xe ngừng ổn đã vọt tới, Tiểu Nhiên!
Phẫn nộ khiến cho hắn trực tiếp một đao giết chết nam nhân nằm trên người thiếu niên, nhưng khi hắn nâng thiếu niên quần áo không chỉnh tề dậy, lại cảm thấy vừa may mắn vừa thất vọng, may mắn không phải Tiểu Nhiên, nếu không cao ngạo như Tiểu Nhiên gặp phải loại sự tình này từ nay về sau làm sao bây giờ? Thất vọng là vì Tiểu Nhiên vẫn chưa trở lại, còn bao lâu mới có thể gặp …