\”Được rồi, tuyên truyền hết tư tưởng của cô chưa?\” Mạc Phi Liên kéo Liễu Hy đi tới, đau đầu nhìn bạn tốt của mình, mặc dù đối với chuyện cô luôn ủng hộ phía sau hắn rất cảm kích, nhưng không cần gặp người thì đi tuyên truyền a?
Phỉ Phỉ le lưỡi, \”Tuyên truyền xong rồi, yên tâm đi, Nhiên Nhiên có thể công cũng có thể thụ, nhưng là người trong nhà, tôi sẽ tìm cho cậu ấy một tiểu thụ ~~\”
\”…\” Công? Thụ? Dịch Nhiên lập tức biết chuyện gì xảy ra, sau đó đột nhiên nhớ tới chính mình giống như bị người nào đó đã bẻ thành… Xấu hổ nghiêng mắt nhìn xung quanh, sau đó không cẩn thận đưa mắt nhìn đến hai bàn tay giao nhau, ách, điều này chẳng lẽ chính là \’cùng nhau một chỗ\’ trong truyền thuyết sao?
Hai cánh tay xương cốt rõ ràng nắm cùng một chỗ hết sức phù hợp.
\’Nắm tay nhau cho đến bạc đầu\’, không biết vì sao trong đầu Dịch Nhiên đột nhiên toát ra một câu như vậy, sau đó thuận tiện nghĩ tới hai tay Ngao Mộ Thiên…
Thấy Dịch Nhiên thất thần, Mạc Phi Liên xin lỗi, \”Thật xấu hổ, Phỉ Phỉ không có ác ý, cô ấy hay thích nói đùa.\”
Mọi người đều nói, có thể nhìn ra đối phương và mình có phải là đồng loại hay không, nhưng Mạc Phi Liên xin thề, thiếu niên quạnh quẽ trước mắt này không phải cùng bọn họ một loại, hắn không có nhìn ra quen thuộc nào từ trong mắt đối phương.
Dịch Nhiên phục hồi tinh thần lại, \”Không sao.\”
Liễu Hy dẩu mỏ, đối với chuyện Dịch Nhiên không cho mình ăn rất là căm giận bất bình.
Mập Mạp hấp tấp chạy tới cầm bịch khoai tây chiên cho đội phó thân yêu của hắn, Liễu Hy không thèm quan tâm đến Mập Mạp, \”Không cần, Hy Hy muốn đồ trên tay hắn.\” Ủy khuất chỉ vào Dịch Nhiên, Hy Hy hiện tại có Mạc Mạc ở đây, không sợ hung nam nhân.
Mập Mạp cầm bịch khoai tây chiên ném tới trong ngực Dịch Nhiên, sau đó nịnh nọt nói, \”Nhiên Nhiên, cho đội phó.\”
Dịch Nhiên vẻ mặt hắc tuyến cầm bịch khoai tây chiên ném cho Liễu Hy, Liễu Hy cao hứng cầm bịch khoai tây chiên ôm Mạc Phi Liên, \”Mạc Mạc, Hy Hy có đường ăn ~~\”
Mạc Phi Liên sủng nịch cười cười, \”Đó là bởi vì Hy Hy ngoan, cho nên tất cả mọi người cho Hy Hy đường ăn.\”
\”Ưm, Hy Hy vốn rất ngoan ~~\” Liễu Hy kéo Mạc Phi Liên đi về hướng bên kia, \”Hy Hy cho Mạc Mạc ăn đường đường, không cho bọn họ ăn.\”
\”…\” Cần phải đổi đội ngũ a…
Mập Mạp lôi kéo Người Gầy đi theo sau lưng Liễu Hy, hu hu hu, đội phó nhà hắn không để ý hắn ~~
\”Cô có biết nếu như muốn điều tra một người, tình báo ở đâu chuẩn xác nhất không?\” Dịch Nhiên hỏi Phỉ Phỉ.
Phỉ Phỉ đầu tiên là nhìn Dịch Nhiên, sau đó cười nói, \”Ngày hôm qua dẫn cậu tới là tiểu cá tử Trương Võ, tuy con người gã hèn mọn bỉ ổi, nhưng không thể phủ nhận, tình báo của gã xem như đầy đủ nhất, đương nhiên, ngoại trừ phía chính phủ.\”
tiểu cá tử = vóc dáng nhỏ.
Phía chính phủ tất nhiên là không thể có, Dịch Nhiên còn nhớ rõ cha của Khanh Nhược Tuyết chính là cán bộ hậu cần, \”Ở đâu có thể tìm được Trương Võ?\”