Lôi đánh qua, tang thi bị nướng té trên mặt đất, Lăng Cảnh mang bao tay tiến lên móc ra tinh thạch trong đầu tang thi, lần đầu tiên làm ngay cả nước chua hắn đều nôn ra, tuy hắn trước tận thế không phải lương dân, nhưng cùng tủy não tiếp xúc thân mật lại là lần đầu tiên, bất quá về sau làm nhiều cũng thành thói quen.
Công việc này vốn người khác làm, nhưng sau khi nghe lão đại nói tầm quan trọng của tinh thạch, Lăng Cảnh tự động gánh nhiệm vụ này, hiện tại lão đại đã là dị năng giả cấp 1, uy lực của lôi cũng càng lợi hại, khi nào thì hắn cũng có thể tiến hóa như lão đại?
Ngao Mộ Thiên nhìn Lăng Cảnh móc tinh thạch, về chuyện tinh thạch có thể tăng dị năng ở B thị đã truyền ra, chỉ là T1 bây giờ còn rất ít, trên thị trường N thị tinh thạch càng khó gặp, cho nên mỗi khỏa tinh thạch cũng đại biểu một cái giá trên trời, nhưng bọn họ hiện tại tạm thời còn không thiếu thức ăn, trước hết cầm tinh thạch giữ lại cho Lăng Cảnh bọn họ tăng lên dị năng a, mà hắn, cũng nên đi tìm tinh thạch cấp 2.
Nhiệm vụ đi ra ngoài tìm người chưa có tin tức, Tiểu Nhiên, khi nào thì mới có thể nhìn thấy em…
—————–
Nhớ lại ngày hôm qua nhìn đường đi trên bản đồ, nếu đi qua cầu xác thực thuận tiện, một là – trên cầu nguy hiểm so với trên đường ít hơn, hai là – qua cầu sẽ trực tiếp đến J thị, qua T thị có thể đến B thị, nhưng cầu phải một tháng mới sửa xong a…
Dịch Nhiên nhìn chân trời, không biết Mộ Thiên hiện tại có tốt không…
Căn cứ phía tây có một thị trường giao dịch tự phát, bên trong bán phần lớn là lúc chạy nạn mang theo gì đó, đời trước Dịch Nhiên đã từng ngồi xổm 2 ngày bán đồng hồ số lượng có hạn trên thế giới để đổi chút thức ăn, kết quả đồng hồ bị người xua đi như xua vịt không để ý tới.
Đời này thăm lại chốn xưa, mang đến là đau xót.
Một thân sạch sẽ Dịch Nhiên nhìn góc đường mình đã từng ngồi xổm, bây giờ là một nam nhân trẻ tuổi sắc mặt vàng vọt ngồi ở đó, trước mặt bày biện một cái điện thoại tinh xảo.
Dịch Nhiên sững sờ nhìn cái điện thoại, tựa hồ thấy được đồng hồ đời trước, nơi ký thác kì vọng có thể đổi được thức ăn…
Sau nửa ngày, Dịch Nhiên xoay người rời đi, sau khi giết qua tang thi cậu mới hiểu được vì sao lúc trước không có người đến mua cái đồng hồ kia, tận thế, quan trọng nhất chỉ có sinh mạng.
Ven đường rất nhiều người bày đồ vật tùy ý ngồi dưới đất, từ từ nhắm hai mắt ngủ, cùng nhau nói chuyện phiếm, phía trước phần lớn là trang sức vàng bạc kim cương, có lẽ là mọi người cho rằng kim loại nặng không bị giảm giá trị, cho nên lúc chạy nạn đầu tiên đều là cầm vật chất này, thế nhưng, chẳng ai ngờ rằng, ở lúc ăn không đủ no, ai còn sẽ mua?
Dịch Nhiên dưới chân đột nhiên dừng lại, rõ ràng thấy có người bán tiền!
Một cặp da đầy tiền, đặt tại trước tận thế là cỡ nào làm cho người phạm tội, nhưng là hiện tại, đem cho nữ nhân gối đầu, cũng chưa chắc có người thèm mà còn bị đập.