Cố Vi trừng Phó Lan, nàng hiện tại hối hận, sớm biết như vậy sẽ không cứu nữ nhân này, nàng lưu bánh bao cho ông nội lại bị nữ nhân này ăn!
Phó Lan liếc Cố Vi, tiểu nha đầu, ăn một chút lại so đo như vậy, cẩn thận không ai yêu.
Hiện tại Phó Lan không dám đi trêu chọc Dịch Nhiên, mà Trình Vĩ cũng bắt đầu không để ý tới nàng, cho nên nàng đành phải một mình ngồi ở đó sinh hờn dỗi, hừm, chờ đến nơi lão nương mới mặc kệ các ngươi!
Lục Viễn Lâm cẩn thận tới gần Dịch Nhiên, đại ca ca này ngày hôm qua thật là lợi hại, không chỉ giết tang thi đến lợi hại như vậy, lại có thể làm cho xấu nữ nhân kia sợ hãi như thế, nếu như nó cũng có đại ca ca lợi hại như vậy thì tốt rồi.
Dịch Nhiên biết tiểu hài tử kia nhìn lén cậu, bất quá một đứa bé cậu thật đúng là không để vào mắt, không phải cậu khinh địch, mà là đều phải để ý mọi người thì quá mệt mỏi.
Cố Vi là nữ nhân, trời sinh mang mẫu tính chói lọi, Lục Viễn Lâm lại không có song thân thành cô nhi, hơn nữa tiểu hài tử lớn lên khôn khéo lanh lợi làm cho người thích, tự nhiên rất dễ dàng khiến cho nàng hướng về nó.
Nàng xuất ra bánh bích quy còn thừa, đầu tiên là đưa cho Cố giáo sư, Cố giáo sư lắc đầu, người đã già, ăn nhiều đường không tốt, Cố Vi nhìn về phía Dịch Nhiên, Dịch Nhiên bảo trì động tác xuất hiện tỉ lệ cao nhất —— nhắm mắt ngủ, cuối cùng mới đem bánh bích quy cho Lục Viễn Lâm.
Lục Viễn Lâm khôn khéo nói cám ơn, trước kia lúc ở nhà nó đều ăn đồ nhập khẩu, như loại tiểu bánh bích quy bản địa này căn bản không có trong nhà nó, bất quá nó cũng hiểu rõ hiện tại không phải là trước kia, hiểu rằng có ăn là tốt rồi.
Vì vậy ngồi bên người Cố Vi ăn bánh bích quy, Phó Lan ăn chưa no một mảnh ghen ghét, tiểu hài tử biết sử dụng khôn khéo gạt người!
Bất quá Phó Lan ngược lại không có đi đoạt, nàng nhìn ra được Cố Vi cùng người gọi Dịch Nhiên quan hệ không tệ, đừng đắc tội tiểu tử kia là tốt nhất.
Ngày hôm qua dùng lời nói và đao dọa lùi nàng, không bằng nói là ánh mắt Dịch Nhiên, phảng phất như nhìn người chết, làm cho nàng kinh hãi.
Rất xa, lá xanh che lấp tường xám như ẩn như hiện, căn cứ người sống sót N thị tọa lạc tại trong núi rừng, một mặt là sông, một mặt là đường, hai mặt là rừng cây, tường cao 6m, vốn là 3m, còn lại 3m là sau tận thế xây thêm.
Một đường đi tới, tang thi càng ít, chờ đến ngoài trụ sở hai trăm mét, đã không thấy một bóng dáng tang thi, ngược lại là người nhiều hơn, phần lớn ngồi trên xe hướng ra phía ngoài, có vài xe chạy thoáng qua nhìn xe màu lục mà hâm mộ, \”Hắc, không sai a, lấy xe ở đâu?\”
\”Này, xe của các ngươi bán không!\”
Mọi việc như thế, tuy tận thế xe không đáng tiền, nhưng xe tải việt dã các loại rất nhiều người muốn, tuy xăng rất đắt, nhưng không có xe làm sao chạy trốn tang thi?
Cho nên xe hơi lại một lần nữa trở thành vật thứ 10 mọi người vừa yêu vừa hận, về đệ nhất chính là phòng ở.