Nam chủ đã trải qua mấy tháng gian nan hiểm trở, cửu tử nhất sinh, rốt cục thành công đến B thị.
Lúc vệt sáng mặt trời đầu tiên từ ngoài cửa sổ chiếu vào, đôi mắt màu đen ung dung tỉnh lại, Ngao Mộ Thiên quay đầu nhìn người trong ngực mình còn đang ngủ say, sủng nịch cười cười, nhẹ nhàng lưu lại một nụ hôn, sau đó cẩn thận đứng dậy, mặc quần áo tử tế, giúp Dịch Nhiên dịch góc chăn, Tiểu Nhiên lông mi dài mảnh có chút nhăn lại, sau đó lại giãn ra, ôm chăn tiếp tục ngủ.
Ha ha, Ngao Mộ Thiên cười khẽ một tiếng, thật muốn lại nằm trên giường ôm Tiểu Nhiên cùng một chỗ ngủ, đáng tiếc không được, hắn còn phải giúp Tiểu Nhiên chuẩn bị điểm tâm, một hồi Tiểu Nhiên còn phải đi làm, ai, nếu như hắn có ích, có lẽ Tiểu Nhiên cũng không mệt mỏi như vậy.
Từ trong tủ lạnh xuất ra bốn trứng gà, cuộc sống trong nội thành có điều kiện cùng trước tận thế giống nhau, điện nước toàn bộ thông, đương nhiên nếu như ngoài thành không có đám tang thi gào rú càng hoàn mỹ.
Thuần thục mở gas, ngọn lửa màu lam toát ra.
Đem trứng gà đánh vào trong chén, chảo nóng, để vào một chút dầu ăn, đổ trứng gà vào, đợi hai mặt vàng óng ánh, lấy dĩa.
Trên dĩa Ngao Mộ Thiên vẽ một con chó hoạt hình màu lam đáng yêu, trên dĩa Dịch Nhiên thì vẽ con chó hoạt hình màu hồng nhạt, bát đũa và thìa màu sắc tương xứng, nghe nói đây là đồ ăn tình nhân, vốn Dịch Nhiên là muốn mua hai bộ cùng màu lam, kết quả ông chủ cửa hàng lấy lí do làm vỡ mà cự tuyệt, Tiểu Nhiên ngày đó cơn tức rất lớn, kết quả thằng nhóc Môn Thành không may trở thành đối tượng trút giận của Tiểu Nhiên.
Xác thực rất đáng thương, Ngao Mộ Thiên khóe môi nhếch lên nhàn nhạt cười, hiện tại hắn còn nhớ rõ thằng nhóc Môn Thành lên án mà ủy khuất ngồi xổm trước cửa nhà hắn.
Cuối cùng Tiểu Nhiên mang hai bộ đồ ăn trở về, vạn phần không muốn cầm bộ màu lam cho hắn, chính mình để lại bộ hồng nhạt kia, ha ha, hắn vĩnh viễn sẽ không nói cho Tiểu Nhiên, chỉ cần Tiểu Nhiên lại đáng thương nửa phút hắn sẽ đem màu lam cho cậu.
Bây giờ có thể mỗi ngày thấy Tiểu Nhiên, ôm Tiểu Nhiên ngủ, nấu cơm cho Tiểu Nhiên, hắn cảm thấy tựa như đang nằm mơ, không, cho dù là nằm mơ cũng không hạnh phúc như vậy, hạnh phúc làm cho hắn có cảm giác, cảm thấy có điểm không nỡ.
Lấy trứng xong, lại làm nóng sữa, sữa ở hiện tại so với rượu còn trân quý hơn, hắn không biết Tiểu Nhiên là từ đâu lấy được, hắn biết Tiểu Nhiên có bí mật, nhưng mà hắn sẽ không hỏi, hắn tin tưởng một ngày nào đó Tiểu Nhiên sẽ nói cho hắn biết.
Hắn bây giờ còn nhớ rõ ngày đó, lúc gặp lại Tiểu Nhiên, thiếu niên trong trẻo nhưng lạnh lùng mà cường hãn, đã không còn tùy hứng trước kia, càng hấp dẫn người chú ý, làm cho người ta không khỏi trầm mê, mà hắn vốn là bị hấp dẫn, hắn tất nhiên trốn không thoát.
Hung hăng ôm Tiểu Nhiên, \”Tiểu Nhiên, anh lại đang nằm mơ sao?\”
Dịch Nhiên trở lại ôm lấy Ngao Mộ Thiên, \”Đúng vậy a, anh đang nằm mơ.\”
Mạnh mẽ kéo hai người ra, thấy khóe miệng thiếu niên cười giảo hoạt, hung hăng hôn cậu, thật lâu mới không muốn tách ra, \”Không phải nằm mơ! Em thật sự đã trở lại!\”