Từ khi sống lại, Dịch Nhiên tỉnh táo đến không bình thường.
Nếu như đời trước cậu biết mình có ưu điểm này, nhất định sẽ chiêu đãi toàn lớp ăn ba ngày ba đêm, đáng tiếc, đời trước cậu không có ưu điểm này, cho nên bạn học của cậu không có bữa tối miễn phí ba ngày ba đêm.
Sau khi sống lại, Dịch Nhiên vĩnh viễn biết rõ bước tiếp theo nên làm thế nào, cũng vĩnh viễn biết rõ làm sao mới có thể bảo đảm an toàn của mình, cho dù cái an toàn này phải dùng tánh mạng con người để cam đoan.
Cho nên, sau khi sống lại cậu không có lập tức ra khỏi S thị.
Đối với cậu sống ở B thị từ nhỏ, ngoài S thị ra cậu không biết còn chỗ an toàn nào khác, cậu chỉ biết có một chỗ an toàn đó chính là chỗ cậu ở, ít nhất tại đó, không có động đất, không có đất đá trôi, không có gió lốc, không có núi lửa, có thể an toàn vượt qua trước buổi chiều đầu tiên của tận thế.
Tuy rằng trong không gian rất an toàn, nhưng không có khả năng luôn luôn ở trong không gian, nếu như luôn luôn ở trong không gian, Ngao Mộ Thiên gọi điện thoại tới nếu như không có người tiếp thì người kia sẽ lập tức chạy đến, thậm chí có khả năng cùng ngày thiên tai bộc phát mà Mộ Thiên còn đang trên phi cơ, như vậy cậu sống lại còn có ý nghĩa gì?
May mà lúc tận thế mới bắt đầu, bởi vì tang thi sợ ánh sáng, hơn nữa lúc trước người bệnh đều được đưa đến bệnh viện hoặc ở nhà, huống chi còn có nhiều máu thịt mới lạ như vậy, cho nên, trên đường đi tang thi thật đúng là vô cùng ít.
Thậm chí có thể chứng kiến mọi người dùng phương thức trò chơi đánh tang thi.
Lúc Dịch Nhiên lái xe đi siêu thị, thời gian chạy tới siêu thị thậm chí so với trước tận thế còn nhanh hơn.
Đương nhiên nếu không có vội vàng ra khỏi S thị cũng sẽ không chỉ tìm một siêu thị, ở tận thế, thức ăn đại biểu hết thảy, có thức ăn có mọi thứ, không có thức ăn sẽ không có gì.
Nếu muốn sống sót, cậu phải có rất nhiều thức ăn, càng nhiều càng tốt, tốt nhất là chất đầy toàn bộ không gian cậu cũng sẽ không ngại, cho nên vì thức ăn mà chậm trễ chút thời gian cậu cảm thấy phi thường đáng giá.
Ngoại trừ cái kia ngoài ý muốn —— nhật thực, cậu không biết khi đó sẽ có nhật thực, đời trước vội vàng trốn đi cho nên không biết, bởi vậy khi sắc trời trở tối, tang thi bốn phía tụ đến, cậu chỉ có lựa chọn tránh ở trong nhà.
Còn có trong kế hoạch, ba đồng bạn không có một người vướng víu, chạy đi rất thuận lợi, tuy cậu hiện tại có băng hệ dị năng, nhưng muốn đi một mình quả thực chính là si tâm vọng tưởng, chỉ sợ ra khỏi S thị không bao lâu, không phải bị tang thi ăn thì cũng là bị đồng loại giết.
Có lẽ sau này cậu sẽ có bản lãnh độc ngạo thiên hạ, nhưng ít ra khi đó vẫn còn xa lắm, cho nên đồng bạn là bắt buộc đối với cậu lúc đó.
Bất quá…
Dịch Nhiên thở dài, nhấc khuỷu tay, xoay người, hung ác đá, lưu loát đạp một tang thi ngã xuống đất, ngay sau đó ngân quang lóe lên, cộc cộc, đầu tang thi rớt xuống, lại đâm xuống, đâm trúng một đầu tang thi khác.