Lâm Dược nhìn đống nhân dân tệ giống như mười cục gạch trước mặt, trừ hai mươi ngàn tiền vốn của y ra, tám mươi ngàn còn lại đã thắng đủ rồi.
Tuy là lấy từ sòng bài, nhưng lại không có gì khác biệt với lấy từ ngân hàng, tiền rất mới, dùng giấy da bò gói lại, còn hơi tỏa ra hương thơm đặc biệt của tiền mới__ Đương nhiên, đây rất có khả năng là ảo giác của Lâm Dược.
Y nhìn mười cục gạch này, đột nhiên cười he một cái, sau đó một tay một cục, kéo, xé, mười tờ giấy da bò bay lên trời, mà Lâm Dược đã tung loạn một trăm ngàn đó lên, kêu lớn: \”Mao gia gia, tôi tới đây!\” Tiếp theo, liền như núi Thái Sơn đổ ụp lên đống tiền giấy.
Sau khi nằm lên chúng, uốn éo vài cái, thở ra thỏa mãn: \”Ông đây cuối cùng cũng được ngủ trên tiền một lần.\”
\”… Cậu còn có thể bơi trong đống tiền.\” Caesar yên lặng nửa buổi, sự bình tĩnh cuối cùng cũng bị dao động.
\”Hê hê, Lạc Lạc, anh đang dụ dỗ tôi, đừng phủ nhận, anh chính là đang dụ dỗ tôi, nhưng, tôi là lương dân, lương dân mẫu mực. Lương dân chỉ cược nhỏ không cược lớn. Hiện tại tôi có một trăm ngàn này, tham gia bảo hiểm sẽ không còn lo nữa, sau này ăn thơm, uống rượu, mua hai cái chân gà, ăn một cái ném một cái!\”
\”Đừng quên hẹn cược bảy ngày sau.\”
Hùng tâm tráng trí của Lâm Dược lập tức bị kẹt, đúng, hẹn cược, còn một cái hẹn cược đáng chết!
Hoàn mỹ, trước cái hẹn cược đó tất cả đều hoàn mỹ, tuy ván đó y cược hết có hơi nguy hiểm, nhưng cuối cùng, y vẫn giành toàn thắng.
Không tới tám tiếng, y có thêm tám mươi ngàn, tuy rằng không phải y thắng, nhưng Lâm Dược lại không biết tự hiểu, sao có thể không phải y thắng? Caesar hiện tại đang dùng thân thể của y, bọn họ dùng chung một đôi mắt nhìn mọi thứ, cùng một đôi tai nghe mọi thứ, một cái miệng ăn cơm, một cái mông đi ngoài, Caesar thắng không phải là y thắng sao?
Tám tiếng, tám mươi ngàn, đây chính là đổ vương hiện tại trong nhân gian! Nếu bảo vô tuyến Hồng Kông tới quay, bảo đảm tạo được một bộ phim Tọa Phiến cẩu huyết phiến tình.
Đương nhiên, không có phim ảnh tuyên truyền cũng hơi đáng tiếc, nhưng Lâm Dược y nào giờ không xem trọng mấy thứ này, tự mình yy cũng đã rất vui vẻ.
Khi y ra khỏi sòng bài, còn chưa tới năm giờ sáng, thế là tới nhà ăn phục vụ hai mươi bốn giờ của Hạo Nhiên sơn trang ăn cơm, khi y đang chuẩn bị thuê một phòng ngủ một giấc, tên cậu hai họ Trương chúa xui xẻo tìm tới.
Mắt liếc__ đây là tưởng tượng của Lâm Dược.
Môi trề__ đây là Lâm Dược khoa trương.
Kéo dài họng__ đây là Lâm Dược…
Ừm, tóm lại, đối với Lâm Dược, thì Trương Trí Công này dùng thái độ cao ngạo khinh người nói với y: \”Tôi muốn đánh với cậu một ván, thắng, thì chuyện của cậu và chú năm coi như xong, sau này nước sông không phạm nước giếng, không còn vướng mắc nữa. Thua, thì nhà ở đất đai của nhà cậu, phải bán cho chú năm với giá hai trăm ngàn!\”