\”Vì sao chứ?\” Phượng Quân bỗng nhiên hỏi. \”Thân là nhất quốc chi mẫu, vì sao ngươi phải làm như thế?\”
\”Bởi vì ta hận mẫu thân ngươi!\” Hoàng hậu lạnh lùng cười, hai mắt tràn ngập ganh ghét, khuôn mặt đoan trang diễm lệ lộ ra một loại âm trầm dữ tợn.
\”Ta hận ả, hận ả cướp đi tâm tư của hoàng thượng, cướp đi mọi chú ý của hoàng thượng, khiến trong mắt hoàng thượng chỉ có mỗi mình ả! Mà ả bất quá cũng chỉ là một dân nữ đê tiện, ả dựa vào cái gì mà tranh cùng ta chứ!\”
Hoàng hậu rơi vào hồi ức, hung hăng nghiến răng.
\”Từ lúc ả vào cung, hoàng thượng liền không thèm nhìn đến ta nữa, chỉ một lòng một dạ vây quanh ả, thiếu điều muốn đem ả nâng vào lòng bàn tay mà bảo hộ. Lúc đó ta vào cung được nửa năm, hoàng thượng luôn lạnh nhạt với ta, thỉnh thoảng nhớ ra thì đi đến hỏi thăm mấy câu cho có lệ, chưa bao giờ ngủ lại, đêm đêm đều chỉ muốn đến chỗ mẫu thân ngươi. Ta là hoàng hậu a, ta mới là thê tử chính thức của y, vì sao y lại đối xử với ta như thế, vì sao chứ!\”
Hoàng hậu đột nhiên chỉ một ngón tay về hướng Phượng Quân, lạnh lùng nói, \”Nếu như không vì mẫu thân của ngươi, hoàng thượng sẽ không đối xử với ta như vậy!\”
\”Vì thế ngươi cũng hận ta?\” Phượng Quân điềm nhiên trả lời, nhìn thẳng vào một người vốn xinh đẹp cao quý lại bị những đố kỵ ganh ghét trong lòng khiến cho trở nên thật tầm thường.
\”Đúng, ta đương nhiên hận ngươi. Rõ ràng là ta tiến cung trước, nhưng mẫu thân của ngươi lại mang long thai sớm hơn ta. Ta biết ả đang nghĩ gì, ả là muốn bay lên cành cao thành phượng hoàng, ả muốn cái ghế hoàng hậu của ta!\” Hoàng hậu âm trầm nở nụ cười, \”Chỉ tiếc cái mạng hèn của ả, tuy rằng sinh ra hoàng tử, nhưng cũng chỉ là một hoàng tử giả, một thứ nghiệt chủng mà thôi, ha hả. Ban đầu ta thật không ngờ tới, mẫu thân ngươi lại dám yêu đương vụn trộm với thằng anh trên danh nghĩa kia ngay dưới mắt hoàng thượng, còn đem ngươi xem như hoàng tử, thật sự là thấp hèn, hạ lưu, không biết xấu hổ…\”
\”Câm miệng!\” Phượng Quân không kìm nổi phẫn nộ, quát lên. Cho dù phụ mẫu hắn có sai cũng không đến lượt nữ nhân này tới đây khoa chân múa tay, nói lời bẩn thỉu!
Hoàng hậu cười lạnh, \”Nhìn khuôn mặt tức giận xấu xí của ngươi, cùng phụ thân ngươi quả thật mười phần như một. Nếu không phải ta đem thân phận thật của ngươi phơi bày, chỉ sợ ngươi vẫn còn nghĩ mình là rất cao quý a? Chỉ với dòng máu dơ bẩn đang lưu chảy trong người ngươi, ngươi căn bản không xứng ở bên hoàng thượng, không xứng ở trong hoàng cung này!\”
Phượng Quân không cam lòng tỏ ra yếu thế, cười nhạt đáp lễ.
\”Mặc dù ta không phải hoàng tử, không có tư cách kế thừa giang sơn, thế nhưng, hoàng hậu nương nương đáng thương à, người cũng đâu có nhi tử để kế thừa ngai vị đâu.\”
\”Ngươi!\” Hoàng hậu phẫn hận trừng lớn hai mắt.
Phượng Quân nói một câu nhất châm kiến huyết, nàng ta chỉ có hai công chúa, tới tuổi này rồi cũng không có khả năng hoài thai long tự nữa. Huống chi Phượng Vũ cũng chẳng mấy khi cùng nàng đồng sàng cộng chẩm, hiện giờ nàng ta cũng không thể tranh giành nổi với những phi tử tuổi trẻ mỹ mạo nữa.