Chương 83: Truy tra
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Dương Quý Minh đi đến một quán bán mặt nạ. Đây là nơi hắn đã đưa Thượng Gia Ngôn tới chơi lúc dạo phố ngày trước.
Chủ quán Lưu Đông thấy Dương Quý Minh đến, vội cười nói: \”Dương tam thiếu gia, đã lâu không gặp. Nghe nói ngài làm quan rồi, sao vẫn còn thời gian đi dạo chợ Quỷ thế?\”
\”Lưu thúc, gần đây buôn bán có tốt không?\”
\”Cũng được, đủ sống qua ngày. À, còn phải cảm ơn tam thiếu phu nhân ủng hộ nữa.\”
Dương Quý Minh lơ đễnh cười, nói: \”Y chỉ mua mặt nạ của ngươi có một lần, gì mà ủng hộ chứ.\”
Lưu Đông sửng sốt, kinh ngạc nói: \”Không phải, hôm kia gã sai vặt của tôn phu nhân mới đến chỗ ta mua thêm một cái mặt nạ mà.\”
Dương Quý Minh khiếp sợ, vội hỏi: \”Gã sai vặt kia trông như thế nào?\”
Thấy đối phương có vẻ nóng vội, Lưu Đông không khỏi ngừng cười, cẩn thận nhớ lại tình hình lúc đó.
\”Vóc dáng không cao, hơi gầy, nhưng mặt mũi khá thanh tú. Y nói y là người hầu của Dương tam thiếu gia phu nhân, còn bảo thiếu phu nhân muốn mua mặt nạ về chơi. Lúc ấy ta cũng không nghĩ nhiều, cho rằng cái mặt nạ thiếu phu nhân mua lúc trước hỏng rồi nên mới chủ động chọn giúp một cái khác.\” Lưu Đông chỉ cho Dương Quý Minh: \”Kiểu này này.\”
Dương Quý Minh nghiêm nghị gật đầu.
Lưu Đông thấy hắn tỏ ra nghiêm túc, lo lắng hỏi: \”Dương tam thiếu gia, ta không làm sai chuyện gì đấy chứ?\”
\”Không.\” Dương Quý Minh nói: \”Lưu thúc, ngươi đã giúp ta một chuyện lớn rồi.\”
Lưu Đông cười: \”Vậy thì tốt.\”
Dương Quý Minh lại hỏi: \”Lưu thúc, sau khi người kia mua mặt nạ xong, ngươi có thấy y đi về phía nào không?\”
Lưu Đông đáp: \”Thấy, là tiệm hương liệu ở chênh chếch kia kìa.\”
Dương Quý Minh quay đầu nhìn tiệm bán hương liệu, cảm ơn Lưu Đông rồi đi đến đó.
Chủ tiệm hương liệu là người gốc kinh thành, hàng năm lui tới Tây Vực để làm ăn buôn bán.
Chủ tiệm nói: \”Hôm kia, gã sai vặt của tôn phu nhân đã tới, mua một hộp toái ngọc cao, bôi lên người chẳng những có thể tỏa hương thơm mà còn khiến da thịt trở nên mềm mịn, nhưng người mang thai tuyệt đối không được dùng, trong cao này chứa nhiều xạ hương lắm.\”
Dương Quý Minh xác nhận lại: \”Y tự nhận là gã sai vặt của phu nhân ta à?\”
\”Đúng vậy, y còn cường điệu vài lần, bảo ta nhất định phải lấy loại toái ngọc cao tốt nhất.\”
\”Y còn nói gì nữa không?\”
\”À, y còn hỏi ta chỗ mua dược liệu Tây Vực nữa. Ta bảo y tới tìm lão Trương ở cuối phố. Lão Trương cũng giống như ta, trước kia thường xuyên đi Tây Vực, ta buôn hương liệu, còn lão ta buôn thuốc.\”
Dương Quý Minh nói lời cảm tạ rồi lập tức đi tìm lão Trương kia. Ở chỗ của lão Trương, hắn tìm được Đạn Chỉ Túy.