Chương 57: Mẫu tử
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Bệnh điên của Phương di nương đã được Phùng bà chữa khỏi. Ngay sau đó, bà liền lên án lão thái quân và đại phu nhân hợp mưu hại chết con trai Dương Thúc Minh của mình.
Tin tức này nhanh chóng lan ra khắp Hầu phủ.
Trong phòng hông ở Bồ Hà viện, Phương di nương ngồi trên tháp, dựa lưng vào một cái gối mềm, sắc mặt hơi nhợt nhạt.
Dương Quý Minh thân thiết nói: \”Phương di nương nhìn không khỏe lắm, thật sự không có vấn đề gì chứ?\”
Phương di nương nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp, khẽ gọi một tiếng: \”Tam thiếu gia.\”
\”Dạ.\” Dương Quý Minh gật nhẹ đầu.
\”Tam thiếu gia, ta không sao, ngài đừng lo lắng.\” Phương di nương cười nhẹ, trong mắt long lanh ánh nước.
Thượng Gia Ngôn ôn hòa nói: \”Phương di nương mới vừa khỏi bệnh, chúng ta đừng vây bên giường, để di nương nghỉ ngơi đi.\”
Dương Quý Minh gật đầu: \”Đúng vậy, để Phương di nương nghỉ ngơi trước đã, ngày mai chúng ta lại tới thăm di nương.\”
Phương di nương nói: \”Tam thiếu phu nhân ở lại một lát đi, ta có vài chuyện muốn nói riêng với thiếu phu nhân.\”
Thượng Gia Ngôn hơi sửng sốt, xong cũng khẽ gật đầu.
Dương Quý Minh liền bảo: \”Vậy ta sang nói chuyện với di nương ta nhé.\”
Sau khi hắn rời đi, hạ nhân trong phòng cũng lui ra. Bạch Bình nhanh chân chạy về nhà chính bẩm báo với Đỗ di nương.
Lúc Dương Quý Minh đi vào, tiểu nha hoàn đã pha trà nóng mang lên.
Đỗ di nương bước ra từ phòng trong: \”Thăm Phương di nương rồi à? Tam thiếu phu nhân đâu?\”
\”Phương di nương giữ y lại nói chuyện riêng rồi ạ.\” Dương Quý Minh cầm chén trà lên uống một ngụm.
Đỗ di nương phất tay bảo người hầu lui ra.
Dương Quý Minh nghi hoặc hỏi: \”Di nương muốn nói gì với con à?\”
\”Con trai ta đã trưởng thành rồi.\” Đỗ di nương nhìn hắn bằng ánh mắt chan chứa vui mừng: \”Tam thiếu gia, Quý Minh, con là do ta hoài thai mười tháng sinh ra. Con phải tin ta, tất cả mọi thứ ta làm, đều vì con.\”
Dương Quý Minh càng nghi hoặc, ngơ ngẩn hỏi: \”Di nương đã làm gì?\”
Đỗ di nương do dự vài giây, nói thẳng: \”Thật ra, bệnh điên của Phương di nương đã khỏi từ lúc còn ở thôn Vân Tể. Chúng ta gạt mọi người vì muốn điều tra kẻ đã hại con bà ấy năm xưa, cũng để tìm thêm chứng cứ.\”
\”Đã điều tra xong rồi ạ?\”
\”Giờ chỉ có một mình Phùng bà làm nhân chứng, còn thiếu vật chứng nữa.\”
\”Phùng bà làm chứng điều gì?\”
\”Năm đó, đại phu nhân dùng tính mạng con gái Phùng bà để uy hiếp, ép Phùng bà cho Phương di nương dùng Thiên cơ dẫn. Người mang thai trúng loại độc này, đứa trẻ sinh ra sẽ không sống quá nửa năm.\”