Chương 103: Kết thúc
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Dương Quý Minh mở WeChat, nhập số điện thoại để tìm chức năng thêm bạn tốt.
Nick WeChat của người kia chỉ có một chữ Ngôn, hình đại diện là ảnh chính diện chụp khi mặc đồng phục cảnh sát, vẻ mặt tươi cười vô cùng xán lạn.
Nhìn tấm ảnh này, Dương Quý Minh giống như thấy được Thượng Gia Ngôn khi còn trẻ tuổi.
Hắn nhìn đến ngẩn người, hốc mắt cũng hơi ươn ướt.
Thật lâu sau, Dương Quý Minh gõ chữ vào phần ghi chú \”vừa gặp hôm nay\” rồi gửi đi, nhưng đợi mấy phút, người kia vẫn chưa chấp nhận lời mời kết bạn.
Dương Quý Minh lại xin kết bạn thêm lần nữa, ghi chú để trống, đợi nửa tiếng cũng không thấy động tĩnh gì.
Dương Quý Minh cầm di động đi qua đi lại trong phòng, tự nhủ lúc làm nhiệm vụ, cảnh sát sẽ không được dùng điện thoại.
Vì thế, mười giờ tối, Dương Quý Minh lại gửi thêm một lời mời kết bạn nữa, lần này ghi chú viết \”xin hỏi quy định dành cho người đi xe điện\”.
Âm báo ngắn ngủi vang lên, Dương Quý Minh giơ điện thoại lên xem, thấy yêu cầu kết bạn đã được đồng ý bèn kích động mở khóa màn hình, chọn tính năng chat và chuẩn bị gõ chữ.
Nói gì mới tốt?
Nhưng khi hắn còn đang liên tục gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ, đối phương đã gửi tới một đường link về các quy định khi tham gia giao thông.
Dương Quý Minh xóa sạch dòng chữ đang gõ dở, nhập vào hai chữ \”cảm ơn\” rồi gửi đi.
Ngay sau đó, âm báo điện thoại lại vang lên, nhưng nội dung là \”Ngôn đã bật tính năng từ chối tin nhắn từ người lạ, hãy kết bạn để bắt đầu trò chuyện…\”
Dương Quý Minh bật cười, ngả lưng xuống giường nhìn chằm chằm màn hình di động.
Cốc cốc cốc!
\”Con trai, đừng thức khuya, mai còn phải đi làm đấy, ngủ sớm chút.\” Mẹ Dương đứng ngoài cửa nói vọng vào.
\”Vâng, con biết rồi.\”
Sau khi tắt đèn, Dương Quý Minh nằm thẳng cẳng trên giường, giơ một cánh tay lên che mắt, trong lòng vô cùng mất mát.
Hắn nhớ Thượng Gia Ngôn, nhớ từng câu nói nụ cười của người kia.
Dương Quý Minh nhắm mắt lại, trong đầu nhanh chóng hiện ra cảnh tượng lúc hắn chung sống với Thượng Gia Ngôn, còn cả di nương và bọn trẻ nữa.
Ngày hôm sau, Dương Quý Minh mang đôi mắt gấu trúc đi làm.
Vài ngày ngắn ngủi trôi qua, mẹ Dương phát hiện con trai mình tiều tụy đi trông thấy.
\”Con trai, ngày mai là thứ sáu, buổi tối, chờ đón em con về, cả nhà chúng ta đi chơi cuối tuần đi.\”
Dương Quý Minh trả lời đầy uể oải: \”Vâng.\”
Nhìn con trai ủ rũ vào phòng, mẹ Dương lườm ba Dương, nói: \”Thằng bé làm sao thế?\”
Ba Dương cũng không hiểu: \”Hỏi thử em gái nó xem?\”