[Đam Mỹ/Edit] – [Tổng Võ Hiệp] Sau Khi Bị Chủ Thần Quăng Nhầm Thế Giới – Chương 34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ/Edit] – [Tổng Võ Hiệp] Sau Khi Bị Chủ Thần Quăng Nhầm Thế Giới - Chương 34

Tác giả: Tinh Như Hứa

Edit & Beta: Tiểu Bao Tử

Giải quyết xong một quả bom hẹn giờ, Tô Kết cảm thấy tinh thần thoải mái dễ chịu hẳn ra. Xưa giờ Chủ Thần chỉ nhận vòng tay không nhận người, bây giờ vòng tay đã bị anh trả về, cho dù Chủ Thần phân biệt được vòng tay đã đổi chủ cũng sẽ trực tiếp phán định Tô Kết đã tử vong.

Cứ như vậy, dù Chủ Thần có kết nối với thế giới này đi nữa, trừ khi Tô Kết xui đến mức thiên hạ đều căm ghét lại bị chọn trúng, nếu không chắc hẳn sẽ an toàn vô lo. Hơn nữa dựa vào hiểu biết của anh, Chủ Thần thường xem trọng những đối tượng sắp chết, bởi vì những đối tượng này đa phần đều có dục vọng cầu sinh đặc biệt mãnh liệt, cực kỳ sợ hãi tử vong, để sống sót việc gì cũng có thể cắn răng làm.

Anh mặt mày hớn hở mở cửa phòng, sau đó liền đối diện với một sân ánh mắt tìm tòi nghiên cứu.

Tô Kết: \”……\”

Quá chuyên chú và vui vẻ khiến anh quên mất ngoài sân còn một đống người vây quanh. Mặc dù Tử Thần, hiệu ứng loá mắt cực ngầu, hiệu ứng âm thanh hệ thống này nọ người thường không nhìn thấy cũng không nghe được, nhưng bọn họ có thể nghe thấy giọng Tô Kết mà!

Người có mặt đều là cao thủ số một số hai đương thời, thậm chí còn có lão quái vật sớm đã thoái ẩn, đương nhiên có thể nghe rõ ràng rành mạch động tĩnh trong phòng.

Sau khi Tô Kết bước vào khoảng một chung trà đột nhiên nói với người nào đó câu \”Cứu hắn\”, thế nhưng bọn họ nhiều con mắt như vậy nhìn chằm chằm, vốn dĩ ngay cả một con ruồi cũng bay không vào, anh rốt cuộc đang nói với ai.

Một lúc sau, anh lại lầm bầm lầu bầu vài câu rồi bỗng hét lớn một tiếng \”Ngươi câm miệng\”, bây giờ tất cả mọi người sắc mặt quái dị đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ rõ ràng từ đầu tới đuôi chỉ nghe thấy một mình anh nói chuyện, chẳng lẽ người bên trong điên rồi?

Tới đây vẫn chưa hết, tiếp theo nháy mắt trong phòng lại vang lên một câu \”Diệp thành chủ bắt lấy\” càng gấp rút càng vang dội!

Diệp thành chủ? Diệp Cô Thành?

Y không phải đã chết rồi sao?!

Bọn họ tận mắt nhìn thấy, dưới một kiếm đó của Tây Môn Xuy Tuyết, Diệp Cô Thành tuyệt đối không có khả năng sống sót trở ra, thậm chí người đã tắt thở ngay tại chỗ. Cho dù Hoa Đà, Biển Thước còn sống cũng không thể cứu được, trừ khi là Đại La thần tiên hạ phàm!

Có người đã sắp đứng không được, nếu không phải do đám người Lục Tiểu Phụng, Tây Môn Xuy Tuyết, Hoa Mãn Lâu, Mộc đạo nhân ngăn cản trước mặt, bọn họ đã sớm mạnh mẽ phá cửa xông vào.

Đúng lúc này cửa cuối cùng cũng mở, người trước đó ôm thi thể Diệp Cô Thành bước ra nhưng lại không thấy bóng dáng Diệp Cô Thành đâu. Tất cả mọi người ruột gan cồn cào, Diệp Cô Thành đến cùng là đã chết hay vẫn còn sống?

Sau đó Lục Tiểu Phụng không phụ sự mong đợi của mọi người đứng dậy, cẩn thận hỏi: \”Thế nào rồi?\”

Tô Kết cười như xuân về hoa nở, giọng điệu cũng nhẹ nhàng đến khó tin: \”Y đi rồi.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.