[Đam Mỹ/Edit] – [Tổng Võ Hiệp] Sau Khi Bị Chủ Thần Quăng Nhầm Thế Giới – Chương 2 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ/Edit] – [Tổng Võ Hiệp] Sau Khi Bị Chủ Thần Quăng Nhầm Thế Giới - Chương 2

Tác giả: Tinh Như Hứa

Edit & Beta: Tiểu Bao Tử

Qua hai ngày, Tô Kết đã hơi hiểu ra tình trạng của mình: Không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, có thể do Chủ Thần truyền tống sai lầm, cũng có thể là anh lại xuyên không. Tóm lại sau khi anh hoàn thành nhiệm vụ đã thất lạc với các đồng đội, anh không trở về thế giới thực mà rơi vào một thế giới hoà bình an toàn.

Tô Kết sinh ra ở một quốc gia tên Tương Phàm, gia cảnh xem như không tồi. Sau khi cha mẹ qua đời anh chưa kịp trưởng thành thừa kế tài sản đã bị chẩn đoán mắc bệnh nan y. Anh không muốn ở bệnh viện kéo dài hơi tàn, thu xếp xong hậu sự thì vác túi bước lên chuyến đi dài cuối cùng của đời người, anh hy vọng trước khi chết có thể ngắm nhìn thế giới này.

Anh từng đi tới Hồ Minh Châu đẹp nhất, từng nhìn thác Thất Hải tráng lệ, từng nằm trên bãi cỏ ở đỉnh núi dưới làn gió đêm mát lạnh ngắm nhìn sao sáng khắp bầu trời. Hành trình cuối cùng kết thúc trong cơn bão tuyết trên đỉnh núi cao nhất thế giới. Song khi anh cho rằng mình sẽ an giấc nghìn thu dưới băng tuyết, vừa mở mắt ra đã phát hiện mình ở không gian Chủ Thần.

Anh vì sống sót trong không gian Chủ Thần đã liều mạng trong một đám thế giới, cuối cùng khi anh có quyền hạn trở về thế giới cũ lại phát hiện thế giới của anh đã trôi qua 5 năm, hết thảy sớm đã cảnh còn người mất, mà anh cũng trở thành một tên tử vong không hộ khẩu. Anh không hợp với cả thế giới này, thậm chí không gian Chủ Thần ngược lại càng khiến anh cảm thấy thân thuộc. Mặc dù ở đó phải đối mặt với vô số khảo nghiệm sinh tử, hoàn toàn không biết điểm cuối của luân hồi ở nơi nào nhưng không thể phủ nhận rằng anh đã khó có thể thích ứng với cuộc sống của một người bình thường.

Thế nhưng một ngày có khả năng thoát khỏi ràng buộc của Chủ Thần, kết thúc nhiệm vụ cửu tử nhất sinh, sống một cuộc đời an ổn yên bình luôn là khát vọng sâu sắc nhất ở đáy lòng đa số luân hồi giả. Trong đó đương nhiên cũng bao gồm Tô Kết, chỉ là anh thật không ngờ nguyện vọng sẽ thành hiện thực theo cách này.

\”Tô công tử.\” Ánh nắng ban mai chiếu vào người Hoa Mãn Lâu, phủ lên người y một tầng ánh sáng mềm mại ấm áp. Người đang mỉm cười khom lưng ngửi hoa lúc này lại xoay người chào hỏi anh: \”Tối hôm qua huynh đài ngủ có ngon giấc không?\”

Sống chung hai ngày với đối phương Tô Kết mới chính thức lĩnh hội được lời \”Người mù cũng có thể sống rất vui vẻ\” mà Thượng Quan Phi Yến từng nói. Hoa Mãn Lâu thật sự là một người đáng kính trọng đáng ngưỡng mộ, có thể sống một cuộc đời không ánh mặt trời đến xuất sắc sáng lạn như vậy. Ở một chốn nở đầy hoa tươi, cửa tiểu lâu vĩnh viễn rộng mở với người khó khăn, trái tim y tràn đầy nhiệt tâm với sinh mệnh, không chút keo kiệt lấy ra sưởi ấm cho người khác.

Người thế này quả thực có thể được cung phụng trong điện thờ.

Tô Kết rót hai chung trà, trước tiên đưa một chung cho Hoa Mãn Lâu: \”Rất tốt, hai ngày nay đã quấy rầy rồi, ta ở nơi này thấy không quen lắm, đa tạ Hoa công tử nhiều lần giải thích cho ta. Sau này nếu có chỗ nào cần giúp đỡ, Tô Kết nhất định sẽ dốc hết toàn lực.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.