Editor: Hạ Uyển
Beta: Diệp Song Nhi
**************
Giang Diệc đâu có biết kích thước ngón áp út của bản thân.
\”Chúng ta nên nói về kỳ thi Olympic toán thôi.\” Giang Diệc thật sự không biết cách chuyển chủ đề, chỉ có thể cố nói sang chuyện khác.
Cũng may Tư Kinh Mặc không bắt bẻ mà thuận theo Giang Diệc luôn.
Giờ cách thời gian thi chỉ còn có mấy ngày, nội dung nên ôn bọn họ đã ôn xong, chỉ là mỗi lần đứng trước những kỳ thi như thế này, Giang Diệc vẫn cảm thấy căng thẳng.
Tư Kinh Mặc thì bình tĩnh hơn Giang Diệc nhiều, thậm chí hắn còn làm một đề cương riêng cho Giang Diệc, trên đó là những dạng đề quan trong của cuộc thi Olympic toán cấp tỉnh trong những năm qua.
Về cơ bản nếu nhớ hết tất cả những dạng đề này thì kỳ thi sẽ không có quá nhiều vấn đề.
Giang Diệc chỉ căng thằng mất một lúc, dù sao cậu cũng không quá muốn có giải thưởng, cậu rất hưởng thụ quá trình Tư Kinh Mặc giảng đề cho cậu.
Bạn trai đẹp trai, giọng hay, thành tích tốt, nghe hắn giảng đề, đây là một loại hướng thụ từ mắt đến tâm hồn.
Sau đó nghe mãi nghe mãi, Giang Diệc ngủ quên lúc nào chẳng hay.
Điện thoại vẫn còn gác trên giá đỡ, còn mặt Giang Diệc thì đã vùi vào gối, thậm chí còn đắp cả chăn cho mình.
Thật không khỏi khiến người ta lo lắng mà.
Tư Kinh Mặc nhìn một hồi, im lặng rồi bật cười.
Ánh mắt dừng lại trên màn hình, cứ nhìn mãi không rời, không biết nhìn bao lâu, Tư Kinh Mặc mới thấp giọng nói: \”Ngủ ngon.\”
Sau khi cúp điện thoại, hô hấp của Giang Diệc càng kéo dài hơn.
Một ngày trước kỳ thi, cuối cùng Hứa Hướng Dương cũng hồi âm lại cho Giang Diệc.
\”Có thể hẹn.\”
Giang Diệc \’chậc\’ một tiếng: \”Được rồi, đến lúc đó sẽ tập hợp bên ngoài trường thi?\”
Hứa Hướng Dương trả lời: \”Được.\”
Kì thi Olympic không tổ chức ở Nhất Trung, càng không tổ chức ở Nhị Trung, mà được sắp xếp ở một trường đại học.
Trường đại học cách nhà Giang Diệc một khoảng khá xa, vào buổi sáng, Tư Kinh Mặc nói tài xế đi đường vòng đến đón Giang Diệc.
\”Còn căng thẳng không?\” Tư Kinh Mặc giúp Giang Diệc mở cửa xe.
Giang Diệc ngồi xuống, nhíu mày: \”Sao phải căng thẳng chứ?\” Nói xong, cậu đưa cho Tư Kinh Mặc một cái hộp. \”Đây là bánh quy dì giúp việc làm, cậu nếm thử đi.\”
Tư Kinh Mặc nhận cái hộp nhỏ, phía trên còn vương nhiệt độ ấm áp, lấy bánh quy ra cắn một cái, Tư Kinh Mặc nói: \”Ngon lắm.\”
Giang Diệc cười: \”Đương nhiên rồi, đây là món mà tớ thích ăn nhất!\”
Tư Kinh Mặc cầm một miếng đưa đến miệng Giang Diệc.