Editor: Hạ Uyển
Beta: Diệp Song Nhi
**************
\”Dạ cái gì mà dạ?\” Lão Từ trừng mắt với hai người. \”Các trò xem chuyện tốt mà các trò đã làm đây này, không có chuyện gì tự nhiên hẹn nhau ra ngoài làm gì? Đã hẹn hò thì thôi đi, bị người ta chụp lén mà còn không biết! Bị người chụp lén thì coi như thôi, tung lên diễn đàn thì còn chấp nhận được, còn hai trò thì hay rồi, không nhanh chóng tìm nhân viên quản lý xóa bài viết đi, còn dám đăng nhập diễn đàn đăng bài lên?\”
\”Đã đăng bài thì thôi, không làm sáng tỏ không nói, các trò còn quang mình chính đại thừa nhận?\”
Lão Từ nói một hơi, Giang Diệc và Tư Kinh Mặc không có phản ứng gì, còn ông thì tự làm mình tức xì khói.
Giang Diệc ngẫm nghĩ một lúc lâu, mới hạ giọng hỏi Tư Kinh Mặc ở bên cạnh: \”Lão Từ…… Ý của thầy ấy là mặc kệ chúng ta hả?\”
\”Có lẽ vậy.\” Tư Kinh Mặc nhỏ giọng đáp lại.
\”Các trò tưởng tai tôi điếc à?\” Hai người tự cho là thì thà thì thầm, nhưng tất cả đều truyền đến tai lão Từ không sót một chữ, khiến ông càng giận hơn nữa.
\”Các trò xem lại cái trò đi! Tôi phải nói sao với các trò mới tốt đây? Chủ nhiệm khối biết chuyện này, tối hôm qua ngủ không ngon giấc. Rạng sáng hôm qua đã gọi điện cho tôi, sáng nay tôi vừa dậy, ông ấy lại gọi tới! Ông ấy không ngủ được nhưng tôi muốn ngủ mà! Hai người các trò nói thử xem, giờ là lúc nào rồi mà hai trò còn nói chuyện yêu đương, đây không phải là cố ý khiến các giáo viên lo lắng à?\”
Giang Diệc muốn cười lắm rồi nhưng lại không dám cười ra tiếng, cậu chỉ có thể mím môi cười thầm trong bụng.
Nhưng Tư Kinh Mặc thì không nhịn được, mở miệng nói: \”Bọn em sẽ không làm ảnh hưởng đến thành tích.\”
Giang Diệc gật đầu theo, vì yêu đương mà ảnh hưởng thành tích, chuyện này dù thế nào cũng rất ngây thơ. Ngay khi ở bên cạnh Tư Kinh Mặc, Giang Diệc đã nghĩ kỹ, cậu không để chuyện yêu đương làm ảnh hướng đến thành tích của mình được.
Đương nhiên lão Từ cũng hiểu điều đó, Tư Kinh Mặc và Giang Diệc đều có sự tính toán của riêng mình, không giống loại học sinh vì yêu đương mà ảnh hưởng đến thành tích học tập.
Nhưng vấn đề là, không phải ông tin hay là không tin, chuyện này đã thành chuyện lớn, giờ nhà trường đang muốn tìm họ để khuyên giải.
Nặng nề mà thở dài một hơi, lão Từ chỉ cảm thấy đau đầu.
\”Trò nói xem yêu đương vụng trộm thì không tốt à? Sao phải nhất định làm ầm lên cho mọi người biết thế.\”
Sau khi giáo dục hai người thêm vài câu thì lão Từ nói: \”Thế này đi, các trò quay về lớp học trước. Về việc mời phụ huynh, các trò muốn tự nói hay để tôi liên lạc?\”
Tim Giang Diệc còn chưa thả về chỗ cũ đã thót lên, mày nhăn lại, không hiểu: \”Không phải chứ, nghiệm trọng đến thế hả thầy, còn phải mời phụ huynh nữa ạ?\”
Đôi mắt Tư Kinh Mặc ảm đạm, vẻ mặt có chút lạnh lùng.
Lão Từ thở dài: \”Là do tôi muốn gọi chắc? Nếu không phải do các trò làm chuyện này ầm ĩ đến mức lãnh đạo trường biết hết, các trò cảm thấy tôi vì một chút chuyện yêu đương này mà phải mời phụ huynh của các trò à?\”