[Đam Mỹ + Edit + Hoàn] Sau Khi Biến O, Tôi Bị Đối Thủ Một Mất Một Còn Đánh Dấu – Chương 25: Cãi Nhau (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ + Edit + Hoàn] Sau Khi Biến O, Tôi Bị Đối Thủ Một Mất Một Còn Đánh Dấu - Chương 25: Cãi Nhau (1)

Edit: Hạ Uyển
Beta: Diệp Song Nhi

*****************

Khi nhóm người Giang Diệc chạy đến bệnh viện, thì Phương Phàm đã tỉnh.

Cảnh sát vẫn luôn ở đây trông chừng, chờ Phương Phàm tỉnh lại thì hỏi thăm về chuyện mà cậu ta đã trải qua.

Tin tức tố của Phương Phàm đã được khống chế tạm thời, nhưng để hoàn toàn khống chế được tin tức tố thì phải cần một khoảng thời gian, cho nên bây giờ vẫn phải cách ly.

Lúc cảnh sát tra hỏi phải đứng cách 1 tấm kính.

Theo lời của Phương Phàm, sau khi cậu ta đi cùng với nam sinh lớp 12 kia, đoạn đường từ tòa nhà lớp 11 đến tòa nhà của giáo viên lớp 12 khá vắng vẻ. Phải đi xuyên ra một con đường lát đá trong rừng, vẫn không thấy ai.

Ngay từ đầu Phương Phàm đã giữ khoảng cách khá xa với nam sinh kia, nhưng từ lúc đi vào đoạn đường đá, thì nam sinh kia từ từ tiến gần cậu ta.

Cậu ta nhận ra có điều không ổn, lúc quay đầu, vừa lúc thấy nam sinh kia lấy trong người ra một bình xịt không rõ nguồn gốc.

Lúc này Phương Phàm lập tức chạy trốn, nhưng cho dù vậy, cậu ta vẫn hít vào không ít khí.

Chuyện còn lại thì Phương Phàm không nhớ rõ lắm, lúc ấy cậu ta không nghĩ quá nhiều, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi đó.

Tác dụng của bình xịt kia rất lợi hại, Phương Phàm thấy choáng váng đầu óc ngay tại chỗ, cả người mất hết sức lực.

Nam sinh kia đâu muốn thả cho Phương Phàm đi như vậy, nên đã đuổi theo.

Cũng may lúc đầu Phương Phàm phản ứng nhanh, một bên chạy một bên kêu cứu. Chờ cậu ta chạy ra ngoài, đã cách nam sinh kia một khoảng.

Nhưng cuối cùng cậu ta vẫn bị nam sinh kia đuổi kịp, nhưng không biết có phải là do Phương Phàm may mắn hay không, ngay lúc đó cậu ta trông thấy có người đằng trước.

Điện thoại đã bị rơi mất trong khi giằng co, nam sinh trông thấy có người nên hoảng sợ buông lỏng tay, Phương Phàm mới có thể bỏ chạy.

Sau đó Phương Phàm chạy một mạch về tòa nhà dạy học, sau đó thì gặp Giang Diệc.

Chuyện kế tiếp mọi người đều biết.

Lúc nghe thì có vẻ ly kì, nhưng trên thực tế thì chuyện này chỉ xảy ra trong vòng vài phút.

Sau khi hỏi xong, cảnh sát lấy ra một tấm hình đưa đến trước tấm kính thủy tinh, hỏi Phương Phàm có biết người này không.

Đôi mắt Phương Phàm đỏ hồng gật đầu.

Mãi đến khi đã tỉnh táo, Phương Phàm mới ý thức được, nếu như lúc ấy không có người qua đường kia, không có Giang Diệc, trong quá trình này cho dù là thiếu ai, thì hậu quả cũng không tưởng tượng được.

Không chỉ có mình Phương Phàm, mà cha Trương và mẹ Trương cũng hoảng sợ.

Mẹ Trương nhịn không được, lại tiếp tục cảm ơn Giang Diệc.

Giang Diệc cười nói: \”Đây là chuyện nên làm, chỉ cần Phương Phàm không sao là tốt rồi.\”

Mẹ Trương đỏ mắt gật đầu: \”Cám ơn cháu, bây giờ chỉ cần cô nghĩ đến chuyện này là đã thấy sợ.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.