[Đam Mỹ + Edit + Hoàn] Sau Khi Biến O, Tôi Bị Đối Thủ Một Mất Một Còn Đánh Dấu – Chương 24: Tôi Rất Lo Lắng Cho Cậu (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ + Edit + Hoàn] Sau Khi Biến O, Tôi Bị Đối Thủ Một Mất Một Còn Đánh Dấu - Chương 24: Tôi Rất Lo Lắng Cho Cậu (1)

Editor: Hạ Uyển
Beta: Diệp Song Nhi

*********************

Tư Kinh Mặc ngẩn người trong chốc lát.

Trương Dương cũng không dám tin quay đầu lại, nhìn về phía lão Từ: \”Cái gì?\”

Thấy biểu cảm kinh ngạc của hai người, lão Từ cũng sửng sốt theo, nhíu mày, sau đó mang theo sự khó tin mà hỏi: \”Các trò ở cùng Giang Diệc lâu như vậy, mà không biết giới tính của trò ấy à?\”

Tư Kinh Mặc chỉ cảm thấy bên tai vang lên từng tiếng \’ong ong\’ bén nhọn, rõ ràng mỗi một chữ hắn đều hiểu, đặt chung với nhau, lại làm cho người ta thấy khó hiểu.

Đây không phải là nơi để giải thích, lão Từ chào hỏi bảo an, dẫn theo hai người vội vàng đi ra khỏi trường.

Lớp 10 và 11 không cần phải tự học buổi tối, nhưng mà lớp 12 có tiết tự học buổi tối, cho dù là thứ sáu, cũng giống như nhau. Học sinh tự học buổi tối, cộng với học sinh lớp 10 và 11 còn ở lại, bây giờ học sinh còn lại ở trong trường cũng không ít.

Ranh giới đã được kéo lên ở cổng trường, hiện tại trường học chỉ cho phép học sinh đi ra chứ không được đi vào. Còn có học sinh và giáo viên không ngừng chạy ra từ sân trường, người vây quanh trước cổng trường càng lúc càng nhiều.

Trên đường đi lão Từ giải thích khái quát về chuyện Giang Diệc phân hóa thành Omega, nhưng ông không nói quá chi tiết, vì dù sao đây cũng là việc riêng của Giang Diệc.

Ông không rõ vì sao Giang Diệc không tự mình nói, nhưng nếu Giang Diệc đã không nói, lão Từ nói quá kĩ cũng không tốt.

Huống chi, bây giờ cũng chưa xác định được là người ở tòa nhà dạy học lớp 11 có phải là Giang Diệc và Phương Phàm hay không.

Nếu như là Giang Diệc, thì không cần phải lo lắng quá mức.

Tuy nói bây giờ tin tức tố của Giang Diệc còn chưa ổn định, tin tức tố sẽ không bị ảnh hưởng bở Omega đang trong kì phát tình, nhưng dù sao cũng không ai tình nguyện lên kế hoạch cho tình huống xấu nhất.

Thời gian trôi qua từng giây, người vây quanh cổng trường càng ngày càng nhiều. Thỉnh thoảng còn có thể nghe được trong sân trường vang lên tiếng còi bén nhọn, còn kèm theo tiếng la hét của bảo an.

Lão Từ vừa mới nhận một cuộc điện thoại, bây giờ còn đang ở cách đó không xa nghe điện thoại. Loa phóng thay trong trường học vẫn vang lên liên tục, còn có người không ngừng chạy ra khỏi cổng trường.

Trong đám người có ầm ĩ, thảo luận, xì xào bàn tán, còn có người trắng trợn phỏng đoán.

Khó được có loại chuyện này, trên mặt của mỗi người đều mang theo sự hưng phấn.

\”Gọi được chưa?\” Trương Dương vẫn hơi bực bội, cất điện thoại, gương mặt đầy vẻ lo lắng.

Tư Kinh Mặc thu hồi ánh mắt đang nhìn trên màn hình, cho dù là cuộc gọi hay tin nhắn, đều không thấy Giang Diệc trả lời.

Hắn nhỏ giọng nói: \”Chưa.\”

Một một phút một giây trôi qua, Tư Kinh Mặc càng thêm khẩn trương. Cho dù lão Từ đã nói qua không cần lo lắng cho Giang Diệc, người cần phải lo là Phương Phàm, nhưng Tư Kinh Mặc vẫn nhịn không được mà lo lắng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.