Editor: Hạ Uyển
Beta: Diệp Song Nhi
**************
Sắc trời dần dần tối, một tia sáng xuyên vào của kính ô tô, trùng hợp chiếu lên cánh tay của Tư Kinh Mặc, phủ một tầng ánh sáng vàng lên chiếc bút máy.
Tư Kinh Mặc rủ mắt, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve thân bút, bên trong đôi mắt đen nhìn không rõ cảm xúc.
Hồi lâu, hắn rốt cục đưa tay.
Đóng nắp hộp, cất kĩ chiếc bút máy.
Đồng thời, Tư Kinh Mặc cũng quyết định.
Vô luận như thế nào, lần này hắn nhất định phải tới gần Giang Diệc. Cho dù ngàn người chỉ trỏ, cho dù vạn kiếp bất phục.
Hắn sẽ không buông tay nữa.
Ô tô chậm rãi dừng ở cửa biệt thự, tài xế mở cửa ra: \”Thiếu gia, đến rồi.\”
Tư Kinh Mặc lên tiếng, cởi dây an toàn rồi xuống xe.
Trước khi vào nhà, hắn hít một hơi thật sâu. Mặc dù đã cố gắng giữ vững tâm lý, nhưng trước khi bước vào nhà, Tư Kinh Mặc vẫn còn có chút khẩn trương.
Chỉ là Tư Kinh Mặc không ngờ rằng, Đại Nhã còn bình tĩnh hơn so với tưởng tượng của hắn, không chỉ có như thế, ngay cả Tư Nhiên ngồi bên cạnh cũng tỏ ra bình tĩnh.
Trông thấy Tư Kinh Mặc trở về, tâm tình của Đại Nhã trông rất tốt mà cười cười với hắn: \”Về rồi?\”
Trong lòng Tư Kinh Mặc giật thót, nhưng trên mặt lại không có biểu tình gì, khẽ ừ xem như trả lời.
Đại Nhã ra hiệu hắn tới ngồi, trong đôi mắt xinh đẹp mang theo sự tò mò, ôn nhu hỏi: \”Hôm nay vẫn ổn chứ? Đi chơi với Vân Thư có vui không?\”
Tư Kinh Mặc mấp máy môi, ngồi xuống ghế sofa, nhăn mày: \”Con……\”
\”Không thích?\” Đại Nhã hỏi.
Yết hầu Tư Kinh Mặc khẽ cuộn, không nhìn vẻ mặt của bà, nhẹ nhàng gật đầu.
Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, Tư Kinh Mặc biết mình nên tìm một lý do nào đó. Không thích một người, luôn luôn phải có lý do, không thể lấy cái lý do trước kia nữa, phải tìm một lý do khác.
Chí ít bây giờ hắn và Giang Diệc còn chưa ở bên nhau, không thể dùng lý do là Giang Diệc……
\”Vân Thư đã gọi điện thoại cho mẹ.\” Đại Nhã mở miệng, cắt đứt suy nghĩ của Tư Kinh Mặc.
Tư Kinh Mặc sầm mặt, không nói gì.
Đại Nhã tiếp tục nói: \”Con làm như thế là không được, làm mẹ phải cố ý gọi điện thoại cho mẹ Vân Thư để xin lỗi. Tuy nhiên thì chuyện cũng đã xảy ra rồi, nhưng mẹ không muốn chuyện như này lặp lại thêm một lần nào nữa.\”
Mắt Tư Kinh Mặc tĩnh mịch, đương nhiên sẽ không có lần sau.
Nhẹ nhàng nhắm mắt lại, yết hầu Tư Kinh Mặc lăn lăn, lồng ngực phật phồng hơi lớn, trước lúc hắn nói gì đó, Tư Nhiên đứng lên.
\”Đến giờ cơm rồi.\” Tư Nhiên lạnh lùng quét mắt qua, trong ánh mắt có sự cảnh cáo.
Mắt Tư Kinh Mặc lóe lên, sắp nói ra nhưng hắn đành nuốt xuống. Tiếp tục như vậy không phải là cách hay, nếu chỉ ép chuyện này xuống thì sẽ chẳng có ý nghĩa nào cả.