Editor: Hạ Uyển
Beta: Hạ Uyển
***************
Vì cảm thấy cũng không tệ lắm, nên không phải không thể ở lại.
Giang Diệc đem suy nghĩ trở lại trường Trung học Thực nghiệm ép xuống đáy lòng.
Chờ nghi thức chào cờ kết thúc, trở lại phòng học, trước tiên Giang Diệc mở sách môn số học ra.
Kiến thức của học kì một năm mười một đã được Giang Diệc học qua một chút ở học kì hai lớp mười, nhưng mà cũng không học được gì nhiều, đồng thời chỉ học toán, lý, hóa chứ không có học ngữ văn, và tiếng anh.
Nhưng trong cái rủi cũng có cái may, toán, lý, hóa đã học được một chút, bây giờ tự học nữa thì sẽ không có vấn đề gì. Dù sao thì cũng nắm được những gì cơ bản, nên Giang Diệc xem mục lục trước.
Sách ôn tập của Giang Diệc ở Nhất Trung với ở trường Trung học Thực nghiệm đều cùng một nhà xuất bản. Mỗi một chương trong sách ôn tập đều có ví dụ phân tích, và giải thích các công thức. Ngoài ra, còn có một bộ sách do các giáo viên trong trường soạn ra.
Giang Diệc xem sơ lược một chút, cậu có thể hiểu được rất nhiều đề, môn lý và hóa cần xem lại vở ghi, nếu có gì không hiểu thì hỏi giáo viên.
Tiết thứ nhất là tiết của lão Từ. Vốn từ vựng tiếng Anh của Giang Diệc nhiều, cộng thêm việc cậu có một người anh họ đi du học về, nếu không có việc gì thì rất thích lôi Giang Diệc ra luyện khẩu ngữ, cho nên tiếng Anh của cậu cũng không tệ.
Cậu đặt bài thi tiếng Anh ở bên trên, phía dưới lót một quyển sách ôn tập môn toán, Giang Diệc bắt đầu nghiên cứu các câu hỏi.
Một tiết học trôi qua rất nhanh, lão Từ tranh thủ hai phút cuối cùng để giảng cho xong hai đề thi, sau đó đưa cho đại diện môn một bộ đề thi mới, để cô phát ra cho mọi người.
Mượn cơ hội này, lão Từ nói đơn giản về chuyện lúc sáng: \”Buổi sáng hôm nay, lớp chúng ta xảy ra một chuyện.\”
Học sinh trong lớp đồng loạt dừng lại động tác của mình, nhao nhao ngồi thẳng người. Trong lòng ai cũng biết là lão Từ đang định nói đến chuyện gì.
Học sinh trong lớp đến nhao nhao liếc mắt nhìn Tư Kinh Mặc và Trương Dương. Nhưng vì e ngại Tư Kinh Mặc, nên bọn họ cũng không dám trắng trợn nhìn.
Lão Từ ho nhẹ một tiếng, lúc này mới nói: \”Chuyện này nói cho cùng là vì cái miệng mà ra cả. Chuyện hôm qua tôi cũng đã nói qua rồi, chuyện gì cũng phải dùng mắt để phân biệt.\”
Giọng nói của Lão Từ chậm rãi mà nghiêm túc, bầu không khí trong phòng học cũng dần yên tĩnh, động tác phát đề thi của đại diện môn cũng trở nên nhẹ nhàng.
Đừng nhìn lúc bình thường lão Từ dễ thân cận, nếu thật sự nổi nóng lên, thì lão Giả cũng phải xếp đằng sau.
\”…… Lúc đầu tôi cũng không muốn nói nhiều về chuyện này, mọi người đến trường đều là vì muốn học tập. Mặc dù tôi không cấm các em mang theo điện thoại, nhưng mà nội quy của trường học thì chắc các em cũng đã nắm rõ rồi. Chuyện trên mạng là thật hay là giả, thì tự các em phải biết.\” Lão Từ tiếp tục trầm giọng nói: \”Về chuyện sáng hôm nay, chủ nhiệm khối đã xử phạt rồi, bạn học Trương Dương và Tư Kinh Mặc cần phải viết bản kiểm điểm ba nghìn chữ, và phải nộp lại cho chủ nhiệm khối vào thứ hai tuần sau. Những chuyện khác tôi cũng không tiếp tục truy cứu nữa…… Trương Dương!\”