[Đam Mỹ – Drop] Chạy Hay Chết – Mặc Y Bạch – Chương 67: Nhà tiên tri của tôi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – Drop] Chạy Hay Chết – Mặc Y Bạch - Chương 67: Nhà tiên tri của tôi

Chương 67: Nhà tiên tri của tôi

Editor: Đông Vân Triều

Nhưng Quý Thanh Lâm biết cái gì nên hỏi cái gì không nên hỏi, không có nghĩa là Bạch Bất Nhiễm cũng biết.

Bạch Bất Nhiễm vừa ăn vừa kiếm chuyện tán nhảm: \”Em trai, tất cả chỗ này đều do một tay em làm sao? Ngon quá đi thôi!\”

Tạ Trì An còn chưa đáp, Giang Khoát đã bắn ra một tràng: \”Anh gọi ai là em trai? Mà ai là em anh? Em trai này là để anh gọi sao hả?\”

Bạch Bất Nhiễm bị ba phát súng liên thanh này làm cho hoang mang, vị huynh đệ kia kích động như thế làm gì? Mà ơ hay, trọng tâm câu hỏi của cậu cũng đâu phải ở đây?

Cơ mồm Bạch Bất Nhiễm vẫn còn bận hoạt động hết công suất để nhai thịt, cậu chỉ trích ra một phần cơ năng để hàm hồ phân bua: \”Em ấy chắc còn chưa tới 20 nữa, không gọi là em trai thì gọi là gì?\”

Trong bốn người họ, Quý Thanh Lâm 24 tuổi đã tốt nghiệp đại học, Bạch Bất Nhiễm 22 tuổi đang học năm thứ ba, Giang Khoát 20 tuổi, Tạ Trì An 17 tuổi. Luận về tuổi tác, Tạ Trì An có thể làm em của tất cả mọi người.

Tạ Trì An trực tiếp báo tên họ: \”Tạ Trì An.\”

\”À, được đó, Tiểu Tạ.\” Giờ Bạch Bất Nhiễm mới biết tên Tạ Trì An, rồi cậu ta quay sang giới thiệu với Giang Khoát coi như giảng hòa, \”Anh tên Bạch Bất Nhiễm, đồng đội anh là Quý Thanh Lâm. Kính xin đại danh của vị huynh đệ này với?\”

Giang Khoát chẳng mấy nhiệt tình: \”Giang Khoát.\”

\”À, Tiểu Giang à…\” Bạch Bất Nhiễm gọi như thể đã quen tám đời, lại quay sang Tạ Trì An, \”Tiểu Tạ này, ừm, em xem, gặp lại tức là cái duyên, đây là lần thứ hai chúng ta gặp nhau, hay về sau mình đi chung đi? Em nhìn mà xem, ở đây chúng ta có Tiểu Bạch hộ giá, cam đoan không ai dám trêu chọc.\”

Tiểu Bạch bị Quý Thanh Lâm ra lệnh cưỡng chế không được hại người khác, nhưng với hình thể kia, dù đi đường không thôi cũng khiến mọi người phải chạy xa ba bước.

Giang Khoát ở bên cạnh cười khẩy.

Tiếc ghê, người khác không đến chọc chúng tôi, chúng tôi còn đang muốn đi \’trêu chọc\’ người khác đấy.

Bạch Bất Nhiễm nhìn Tạ Trì đầy chờ mong.

Kỳ thật chủ yếu là do Tạ Trì An nấu cơm quá ngon, làm Bạch Bất Nhiễm đã ăn thịt còn phải gặm xương, mút tủy chùn chụt, cậu không muốn đi đâu nữa, chỉ muốn ở lại ăn chực thôi. Mặc dù Tiểu Thanh trộn thức ăn chay cũng được, nhưng đó cũng chỉ là \”đồ chay\” thôi huhu!

Tạ Trì An từ chối thẳng thừng: \”Chúng ta không phải đồng đội, không được đâu.\”

Tạ Trì An nói thật rõ ràng rành mạch, bởi vì cậu e nếu mình nói uyển chuyển hơn, loại đầu óc này của Bạch Bất Nhiễm sẽ không hiểu được.

\”Có sao đâu ta? Chẳng phải em và Tiểu Giang cũng không phải đồng đội hay sao?\” Bạch Bất Nhiễm nói thường không nghĩ, cậu chỉ biết đồng đội của Tạ Trì An là số 98, mà số 98 thì đã chết rồi.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.